Trong thời gian này, Tri Ngu vẫn phải làm bộ làm tịch đến tìm Thẩm Trăn, cố gắng đòi lấy Dao Sơn Ngọc Quỳ trong tay nàng ta.
“Bệnh cũ của lang quân chưa lành, nếu không phải có kẻ phản bội sau lưng thì cũng chẳng đến nỗi cần đến dược liệu này để bồi bổ cơ thể.”
Thẩm Trăn khéo léo cự tuyệt Tri Ngu.
Từ trước đến nay thế gian này luôn là nhân quả tuần hoàn, nếu không phải vì Tri Ngu và Tri gia gây chuyện, Thẩm Dục sao cần dùng đến loại dược liệu này?
Khi bản thân nàng ta chịu ấm ức, có lẽ cũng chưa quyết liệt như thế, nhưng người đó là Thẩm Dục, nàng ta bất giác trở nên hà khắc, ngay cả nửa phần dược liệu cũng chẳng muốn nhường.
May mà Tri Ngu cũng chẳng thực sự muốn có nó.
Nhưng sau cuộc đối thoại này, bầu không khí dần trở nên lạnh lẽo.
Vị phu nhân vốn kiêu ngạo dường như chẳng thể tiếp tục giả vờ được nữa, trong giọng nói đã lộ vài phần không vui: “Nhất thiết phải như vậy sao?”
Nhất thiết phải như vậy sao?
Người trong thiên hạ ai ai cũng biết Thẩm Dục cưới Tri Ngu là vì Thẩm Trăn.
Vậy nên, dù ngày ấy Tri Ngu giở thủ đoạn đê tiện, yêu cầu nàng ta làm việc thay mình thì nàng ta cũng chẳng hề phản kháng.
Thẩm Trăn tự thấy bản thân vốn dĩ không hề chán ghét Tri Ngu, chẳng qua nàng ta chỉ khinh thường những hành vi của nàng mà thôi.
Nhứ Nhứ lập tức như kẻ tay sai giúp kẻ ác làm điều xấu, trợn mắt nói: “Đừng suốt ngày có bày ra dáng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759222/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.