Thẩm Trăn đứng đợi trên con đường mà Thẩm Dục thường lui tới rất lâu, rốt cuộc cũng chờ được hắn bước ra ngoài.
Nàng ta cất tiếng gọi hắn lại, rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay, khẽ giọng giải thích: “Gia yến hôm ấy, trong lúc nhất thời tâm trạng của muội bất an nên quên mất phải đưa vật mà mẫu thân đã dặn dò cho lang quân…”
Những lời nàng ta nói đều là sự thật.
Đêm hôm đó, trong lòng nàng ta rối như tơ vò.
Lúc thì nghĩ đến những người của Tri gia, lúc lại nghĩ đến mẫu thân của mình.
Từ sau khi nàng ta từ chối đưa Ngọc Quỳ Dao Sơn cho Tri Ngu thì tâm trạng vẫn luôn thấp thỏm không yên.
Hôm đó, tuy Tri Tùy nói năng khó nghe, nhưng người nam nhân trước mắt đã đánh gãy đôi chân của Tri Tuỳ để xả giận cho nàng ta.
Lẽ ra nàng ta nên rộng lượng hơn một chút, nghĩ đến năm xưa Tri gia từng cưu mang nuôi dưỡng mình mà chia một ít dược liệu cho Tri Ngu.
Thế nhưng…
“Không cần.”
Một lời từ chối lạnh nhạt kéo suy nghĩ của Thẩm Trân về thực tại.
“Thay ta cảm tạ mẫu thân muội.”
Ánh mắt nam nhân lướt qua chiếc hộp, chậm rãi nói: “Nhưng quãng thời gian ấy ta đã được chăm sóc rất chu toàn… Hiển nhiên không còn cần đến thứ này.”
Thẩm Trăn nhớ lại cảnh tượng mình chăm sóc hắn, gương mặt bất giác nóng lên.
“Vậy… lang quân hãy giao lại cho phu nhân đi.”
“Dù sao thì ca ca của phu nhân cũng không đến mức tội ác tày trời.”
Hôm đó, Tri gia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759225/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.