Nàng chợt nhớ ra rồi.
Tình huống trước mắt e là không ổn lắm…
Mấy ngày nay đột nhiên bị bệnh khiến nàng gần như quên hết tình tiết trong cốt truyện.
Trong nguyên tác quả thật sự có một đoạn vu oan nguyên chủ thế này.
Ngay cả lời giải thích của phu xe cũng giống y hệt.
Lần trước thê tử ác độc hãm hại không thành công, sau đó lại thua dưới tay của cáo già Liễu ma ma, đối diện với sự vu oan, đương nhiên là ra sức phủ nhận.
Cũng nhờ Thẩm Trăn thấy nguyên chủ khóc đến không thở nổi mới thương xót mà nói giúp nàng vài câu, khiến nguyên chủ thoát được một kiếp nạn.
Nhưng Liễu mâm lại ngấm ngầm dùng chuyện này để uy hiếp, hành hạ nguyên chủ thêm một trận, dẫn đến việc sau này nguyên chủ càng sinh hận với Thẩm Trăn hơn, gần như muốn dồn đối phương vào chỗ chết.
Sau khi bỏ lại cỗ xe ngựa đã hỏng, chuyện phu nhân muốn lén lút đưa Thẩm cô nương ra khỏi kinh thành nhanh chóng lan truyền khắp đám người hầu dọc đường hồi phủ.
Phu xe là một hán tử mặt đen mà Tri Ngu chưa từng gặp, trên đường cả đám người gần như áp giải Tri Ngu về phủ, đột nhiên gã ta chen đến bên cạnh tri Ngu.
“Phu nhân, người không thể thấy chết mà không cứu…”
Gã vốn định túm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng, nhưng bị né tránh nên chỉ kịp nắm lấy cổ tay mảnh khảnh.
Gã nam nhân nuốt nước bọt, lòng bàn tay càng siết chặt hơn.
Cổ tay Tri Ngu bị siết đến mức in hằn vết đỏ, không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759235/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.