Đến ngày thứ ba, Thẩm Trăn mới hay tin mứt hoa quả mà nàng ta ăn hôm trước thực ra là do A Nhiễm cướp từ tay người hầu của Hương Thù Uyển.
Hôm đó, nàng ta hơi nhớ nhung vị ngọt của mứt quả, bèn sai A Nhiễm đi mua thêm, không ngờ A Nhiễm lại tỏ ra lúng túng, né tránh.
Sau nhiều lần gặng hỏi, cuối cùng nàng ta mới biết được việc làm của đối phương.
Thảo nào…
Chẳng trách hôm ấy khi nàng ta uống thuốc trong đình, ánh mắt vị phu nhân kia nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ đến thế.
“Cô nương cũng thấy rồi đấy, ngay cả vị phu nhân kia cũng biết, có lang quân ở đây nhất định sẽ đứng ra bảo vệ cho cô nương mà.”
“Chỉ lấy đồ của nàng ta thì đã sao? Cuối cùng, lang quân cũng chẳng đứng về phía nàng ta đâu…”
Bắt gặp ánh mắt của Thẩm Trăn, khí thế của A Nhiễm lập tức yếu đi mấy phần: “Mứt hoa quả kia phải dùng ngọc bài của họ mới mua được, là đồ quý giá, nếu cô nương còn muốn ăn, hay là… hay là để nô tỳ tìm cơ hội nhắc với lang quân một tiếng, để ngài ấy cũng làm cho cô nương một khối ngọc bài…”
“Đừng nói nữa.”
Thẩm Trăn cắt ngang lời A Nhiễm.
Trước đó phu nhân từng có ý muốn đưa nàng ta rời đi, trong lòng nàng ta vốn đã có chút khúc mắc.
Nhưng khúc mắc này lại bị quét sạch gần như chẳng còn khi lang quân công khai đứng ra che chở nàng ta trước mặt toàn bộ mọi người trong phủ.
Nghĩ lại, người đáng ghét cũng có chỗ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759236/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.