Thúy Vi Cung.
Lần thứ ba trở về, người của Dung thái phi phái đi vẫn không dò hỏi được tin tức nào của Thẩm Trăn.
Giữa bà ta và Thẩm Dục, bà ta luôn là người đứng ngồi không yên.
Đợi triệu kiến được Thẩm Dục đến, Dung Thái phi mới đi thẳng vào vấn đề: “Chúng ta đã nói chuyện với nhau từ rất lâu rồi, đúng không?”
“Ta đã nói với ngươi, nếu Trăn Trăn trở thành thê tử của ngươi, đó sẽ là kết quả tốt nhất.”
Thẩm Dục uống trà, vẻ mặt không thay đổi: “Nhưng vào lúc đó, rõ ràng ta không hề hứa hẹn điều gì.”
Việc Thẩm Trăn thích hắn hay không thích hắn, Thẩm Dục chưa bao giờ nghĩ đến việc dùng lợi ích để quyến rũ nàng ta.
Thứ nhất, hắn không mấy hứng thú với chuyện tình cảm nam nữ; thứ hai, hắn chưa đến mức cần phải bán rẻ nhan sắc để đạt được một điều gì đó.
Nếu đổi lại cách khác, cái giá bỏ ra đương nhiên cũng không ít, đến lúc ấy còn cần phải dùng nhiều dược liệu quý giá để cứu mạng Thẩm Trăn.
Trong mắt Thẩm Dục, thời điểm này chẳng qua chỉ là lúc thu lại lợi ích mà thôi.
Dung Thái phi tức giận, nhếch môi cười lạnh.
“Đúng là ngươi không hứa hẹn …”
“Nhưng ngươi từng nói sẽ không giữ lại người Tri gia.”
Tâm tư của nữ tử Tri gia kia xưa nay không đơn giản, vì muốn gả cho Thẩm Dục mà không ít lần dùng thủ đoạn để làm nhục hắn.
Tất nhiên bà ta cũng biết Tri Ngu ở sau lưng đã làm bao nhiêu chuyện ngu xuẩn muốn hãm hại Thẩm Dục và
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tac-thanh-cho-phu-quan-voi-bach-nguyet-quang-cua-han/2759274/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.