Buổi trưa, Thẩm An đi chăm ngựa cho người ta, khi trở về còn mang theo cho ta hai chiếc bánh nướng thơm phức.
Buổi tối, Thẩm An thức khuya thêu thùa may vá, y phục hắn làm cho ta thậm chí còn tinh xảo hơn cả đồ trong các cửa tiệm nổi tiếng trên phố.
Thay vì nói ta nuôi dưỡng Thẩm An, chi bằng nói rằng hắn đang nuôi ta mới đúng.
Mấy ngày ngắn ngủi mà thịt trên bụng ta đã dày thêm không ít.
Tay nghề của Thẩm An quả thực quá đỉnh, đáng giá năm sao!
Lúc này ta đang ngồi hóng mát trong đình viện, chiếc quạt trong tay Thẩm An nhẹ nhàng phe phẩy bên mặt ta.
Ta thoải mái thở dài một hơi.
Lần công lược trước kia có bao giờ được hưởng thụ cuộc sống dễ chịu như vậy đâu, bình thường chỉ có ta tận tâm tận lực hầu hạ người khác là chính.
Thẩm An nhìn dáng vẻ thư thái của ta liền mỉm cười, có chút ngập ngừng mở lời:
“A tỷ, muội có một chuyện muốn thương lượng với tỷ.”
7.
…
Sau một hồi giải thích, trong lúc Thẩm An lo lắng không yên, ta chậm rãi gật đầu.
Vớ vẩn, không phải chỉ là đi tòng quân thôi sao?
“Đệ đi đi.”
Ta phất phất tay, đồng ý!
Kiếp trước Thẩm An cũng từng đề cập đến chuyện đi tòng quân nhưng lại bị ta cự tuyệt.
Bởi vì trong mắt ta hắn vẫn là một đứa trẻ, ra chiến trường không chừng ngày nào đó sẽ không còn.
Nhưng lần này ta đồng ý.
Một là bởi vì kiếp trước Thẩm An không chỉ không chết, thậm chí còn sống lâu hơn ta.
Hai là bởi vì tương lai hắn sẽ trở thành trấn quốc tướng quân, ta sẽ không để cho nhân tài như hắn chỉ được phát huy trong cái phủ nhỏ này.
Nhưng Thẩm An lại không vui mừng như ta nghĩ.
Thấy ta nhanh chóng đồng ý, khóe mắt hắn hơi nhíu lại:
“A tỷ, tỷ không lo lắng cho ta chút nào sao?”
Thẩm An cau mày, vẻ mặt rất không hài lòng.
Ta cảm thấy một bầu không khí nguy hiểm.
Hả? Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Không đồng ý thì không vui, đồng ý cũng không vui!
Ta còn nhớ rõ lúc trước tính tình ta mạnh mẽ, tính khí cũng nóng nảy, miệng cứng lòng mềm, bởi vậy kiên quyết không đồng ý Thẩm An tòng quân, còn mắng hắn không cần ỷ vào chút công phu là được thăng tiến, nếu như không muốn ở Thẩm phủ, không cần lấy cớ tòng quân, hắn có thể đi nơi khác bất cứ lúc nào.
Lúc ấy ta đã trực tiếp bịt miệng Thẩm An.
Sau đó, nửa đêm ta dậy đi nhà xí, tình cờ nhìn thấy hắn ngồi trong sân lặng lẽ lau nước mắt.
Đừng nói, bộ dáng rất giống con ch.ó đen lớn ta từng nuôi lúc trước, mỗi khi tủi thân liền trốn ở trong góc khóc.
Đi tới hỏi mới biết, hắn cảm thấy lời ta nói ban ngày quá tổn thương, cảm thấy có phải ta đã sớm có suy nghĩ không cần hắn hay không.
Nghĩ tới đây, ta chột dạ sờ sờ mũi:
“Lo chứ, sao ta lại không lo lắng chứ!”
“Còn không phải do ta cảm thấy thân thể đệ cường tráng, đến đó ước chừng sẽ không chịu thiệt sao.”
Thấy hắn vẫn có hơi không vui, ta lại thành khẩn nói:
“Hơn nữa hiện giờ vận nước tràn ngập nguy cơ, thân là con cháu hoàng triều, nên trung quân hộ quốc.”
Hoàng đế đương triều ngu ngốc, phòng tuyến biên cương lui rồi lại lui, những năm gần đây số lượng người phải tòng quân đột nhiên tăng vọt, đều là để bảo vệ sự trị vì của hoàng triều, ngăn cản man di tiến vào quốc thổ.
Ta chỉ nghĩ rằng Thẩm An đề nghị tòng quân cũng là vì như thế.
Thẩm An trầm mặc một lát, vẫn chưa đáp lời.
Xem ra dỗ còn chưa đủ.
Được rồi.
“Chờ khi đệ đi tòng quân rồi, mỗi ngày ta đều sẽ gửi cho đệ một phong thư.”
Nghe thấy lời này, hai mắt Thẩm An ‘vụt’ cái sáng lên.
Tuyệt vời, hắn vui vẻ rồi…
Hắn hài lòng nhích lại gần, ánh mắt sáng quắc:
“Tỷ đã nói rồi đó, không được đổi ý.”
Ta qua loa gật đầu, sai hắn đi nấu cơm cho ta.
Trước khi đi, Thẩm An hơi khựng lại.
Hắn quay đầu, thanh âm nhẹ nhàng nói:
“A tỷ, thật ra ta không phải vì báo quốc, ta chỉ muốn tỷ có cuộc sống tốt hơn.”
Ta sững sờ.
Phản ứng lại ngay lập tức.
Cô nữ Thẩm gia ở hoàng thành thế đơn lực bạc, tuy rằng ta chưa từng nói cho Thẩm An biết tình huống của mình, nhưng dựa vào sự thông minh của hắn, chắc hẳn đã sớm nhìn ra khó khăn của ta.
Nhiều năm qua, ta chưa từng tham gia yến tiệc của danh gia vọng tộc nào trong kinh thành, cũng chưa từng tiếp xúc với người khác, thậm chí thỉnh thoảng còn bị người quen chế giễu trên đường.
Hắn đã sớm nhìn ra.
Nếu muốn thay đổi tình cảnh của ta, chỉ có một lần nữa chống đỡ gia tộc thất thế này.
Một làn gió xuân thổi qua.
Lại ngẩng đầu lên, Thẩm An đã đi xa.
Ta bật cười.
Tên nhóc này.
8.
Ánh trăng bị mây đen che phủ, không khí tràn ngập mùi máu, ngày thứ ba sau khi Thẩm An tòng quân, trên đường trở về phủ, Quý Yến trọng thương ngã trên đất, thoạt nhìn vô cùng yếu ớt.
Hai năm xa cách, không nghĩ tới gặp lại lại là cảnh tượng như thế này.
Quý Yến cố gắng chống đỡ mình, cảnh giác nhìn về phía ta.
Ồ, sao nào? Muốn ăn vạ sao?
Ta bĩu môi, không chớp mắt đi lướt qua hắn.
Đột nhiên một bàn tay nắm lấy làn váy của ta.
Ta cúi đầu nhìn, là Quý Yến:
“Không phải chứ? Ngươi thật sự muốn ăn vạ à?”
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.