Lời này vừa nói ra, không chỉ các cảnh sát hình sự vừa bước vào kinh ngạc, mà ngay cả Lăng Liệp cũng rất bất ngờ. Mưu Điển Bồi trúng độc paraquat, hiện tại cảnh sát vẫn chưa tìm ra nguồn gốc, hắn ôm hy vọng đến tiệm tạp hóa, nào ngờ lại nghe được tin Mưu Điển Bồi tự mình mua paraquat.
Tự mình đầu độc bản thân à?
Mưu Điển Bồi không có dấu hiệu tự sát, ông ta mua thuốc này, chắc chắn là biết rõ độc tính của nó, trong tiềm thức cũng sẽ cảnh giác, khả năng cao là không thể uống nhầm dẫn tới ngộ độc được. Trong nhà ông ta cũng không tìm thấy thuốc.
Nếu chủ tiệm tạp hóa không nói dối, không nhớ nhầm, thì chuyện này rất kỳ lạ, Mưu Điển Bồi mua thuốc định đầu độc ai? Số thuốc đó sau này đã đi đâu?
Lăng Liệp xác nhận lại với chủ tiệm nhiều lần, chủ tiệm cũng vỗ ngực đảm bảo, nói chính là Mưu Điển Bồi, nếu mình nói dối, bây giờ liền đi ngồi tù!
Lăng Liệp hỏi: “Vậy ông có nhớ Mưu Điển Bồi mua thuốc vào ngày nào không?”
Chủ tiệm nói: “Cậu đợi chút, tôi có ghi chép xuất hàng.” Nói xong, ông ta lật ra một cuốn sổ bọc giấy dầu, bên trên viết chi chít, hàng hóa thông thường không ghi, nhưng camera lỗ kim, thuốc men và những thứ đặc biệt đều được ghi lại.
“Ngày 9 tháng 7!”
Lăng Liệp tiện thể nhờ chủ tiệm lật xem ghi chép xuất hàng camera lỗ kim, cái này khá nhiều, mỗi tháng đều có mười mấy đơn. Chủ tiệm cũng không nhớ rõ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tam-hap-so-hoa/3009517/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.