Khi Vân Dao Dao vừa định đứng dậy để về phòng, bỗng một bàn tay mảnh khảnh níu lấy cổ tay trái nàng. Nàng quay đầu lại, ánh mắt mang theo tia nghi hoặc. Trước mặt là Trình Vãn Tịch đang rũ mi, môi mím lại, thần sắc có chút lúng túng khó nhận ra.
Nàng từ trong ngực áo nhẹ nhàng lấy ra một lọ thuốc nhỏ, chậm rãi cất lời:
"Để ta bôi thuốc cho nàng."
Ánh mắt nàng rơi xuống cổ tay phải của Vân Dao Dao, nơi còn lưu lại một mảng bầm tím. Vết thương có lẽ là do cuộc xung đột lúc trưa để lại, Vân Dao Dao vốn chẳng để tâm, chỉ là một chút thương tích nhỏ. Nàng không ngờ Trình Vãn Tịch lại để ý.
Một dòng nước ấm áp vô hình len lỏi qua ngực, khiến Vân Dao Dao nhất thời không nói nên lời. Nàng lặng lẽ ngồi xuống, để mặc cho người kia dịu dàng bôi thuốc, bàn tay mảnh khảnh kia mang theo từng chút run rẩy, mà mỗi lần chạm khẽ, người kia lại nhíu chặt mày, như đang nâng niu bảo vật trân quý.
Sáng sớm hôm sau, Vân Dao Dao tỉnh giấc sớm hơn mọi khi. Nàng lặng lẽ rời giường, dự tính tranh thủ nấu một bữa sáng đơn giản rồi lên núi hái dược liệu. Sau khi trở về nàng còn phải tiếp tục làm sạch mấy mẫu ruộng hôm qua.
Trong bếp vẫn còn ít gạo trắng, Vân Dao Dao đứng ngẫm một lát, chợt nhớ ra trong tủ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889874/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.