Mùa đông năm Thái Nguyên thứ mười.
Trận thứ hai giữa Đông Dực Quốc và Đại Nghiêu kết thúc trong thảm khốc. Song phương đều thương vong nặng nề, cuối cùng đồng loạt rút binh. Trong 8.000 quân Đại Nghiêu xuất trận, 500 tử trận, 3.000 trọng thương. Phía quân Đông Dực, 290 binh sĩ tử trận, 4.000 binh sĩ bị thương.
Khi đoàn quân tả tơi rút về, chỉ riêng binh sĩ trọng thương bị khiêng trên vải thô đã gần nghìn người. Mỗi bước chân binh sĩ khiêng cáng, thân thể binh sĩ trọng thương lại run lên bần bật, tiếng rên la hòa lẫn nhịp dằn xóc vang lên não nề.
Vân Dao Dao được phân ở lều doanh y phía cánh tả. Gần trăm binh sĩ nằm chen chúc trên nền đất, dưới lớp vải thô sơ tạm bợ, máu đã loang đẫm, chảy thành vệt đỏ thẫm. Tiếng r*n r*, tiếng thở hổn hển, xen lẫn mùi máu tanh cùng dược thảo, hòa vào nhau nặng nề đến khó thở.
Hầu như áo giáp của người nào người nấy đều vỡ nát. Vân Dao Dao đang phụ trách một người bị mũi tên gãy cắm sâu ở ngực, thân thể nam tử nọ co giật kịch liệt, cổ họng không ngừng phát ra tiếng rên khản đặc. Bàn tay nhuốm đầy bụi đất cố vươn ra, bấu chặt lấy cổ tay của Vân Dao Dao, móng tay không ngừng run rẩy. Vân Dao Dao nắm lấy bàn tay nam tử, rồi nhẹ giọng trấn an:
"Ngươi cố chịu một chút thôi. Ta sẽ rút mũi tên ra, rồi ngươi sẽ không sao..."
Nam tử như nghe thấy, sức bấu chầm chậm lơi ra.
Vân Dao Dao nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tan-lang-cua-ta-co-mach-nu-nhan/2889995/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.