Sau khi cô nói xong câu này, hô hấp của Lý Chí Thành trở nên nặng nề, nhưng anh không làm ra bất cứ biểu thị gì, chỉ yên lặng quan sát cô.
Đồ tồi Chu Dĩ lại dính lên, dẫn dắt anh nhớ tới những hồi ức khó chịu đựng nổi: “Hôm đó em nói anh “cút”, em bảo anh không được đến làm phiền em nữa, anh cứ nhìn chằm chằm em, anh đang nghĩ gì vậy? Rõ ràng anh rất tức giận mà, anh muốn làm gì em? Em đã đá anh, chắc a nh rất muốn giết em đúng không.”
Biên độ nhấp nhô của lồng ngực Lý Chí Thành càng lớn hơn, hầu kết trượt lên trượt xuống, anh sờ lên trán Chu Dĩ, lau mồ hôi đi giúp cô.
Lòng bàn tay anh nóng rực ẩm ướt.
“Đi tắm.” Hơi thở của Lý Chí Thành không ổn định.
“Được.” Chu Dĩ gật đầu, ngoan ngoãn đáp, giống như anh nói cái gì cô cũng sẽ làm theo.
Vòi hoa sen bật mở, dòng nước ấm áp chảy lên làn da.
Chu Dĩ lấy một ít sữa tắm hương sữa bò, lúc đang tạo bọt thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm được mở ra.
Cạch một tiếng, nhịp tim của cô đập lỡ một nhịp.
Chu Dĩ không lấy quần áo để thay, cách một tấm thủy tinh phủ đầy hơi nước mơ hồ, cô quay người nhìn thấy người đàn ông đứng bên bồn rửa tay.
Lý Chí Thành đẩy cánh cửa ngắn tắm ra, sải bước vào trong.
Không gian vốn đã chật hẹp càng trở nên bí bách hơn, gương mặt không biểu cảm của Lý Chí Thành khiến Chu Dĩ hoảng sợ.
Chu Dĩ xấu xa bắt anh phải nhớ lại những chuyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tham-tien-hao-em/1808064/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.