Nó nhẹ gật đầu, mím môi nhìn cậu.
- Mở cửa đi tôi mang vào cho - Cậu kêu nó
- Thôi cậu bỏ đây đi . Tớ tự mang vào được ! - Nó với tay lấy bịch đồ
- Mở lẹ ! Biết nặng không - Thiên Thiên giựt lại
- Tớ biết rồi ! - Nó thấy vậy liền xoay qua mở cửa
- Đóng cửa cẩn thẩn. - Thiên để bịch đồ vào nhà rồi đi về
- Cám ơn cậu ! - Nó hét lên
Tuấn Khải đã giữ đúng lời hứa với nó. Cậu không hề nói gì cho Thiên Tỉ biết về chuyện đó. Cuộc sống của nó vẫn diễn ra bình thường. Một tuần trước khi đi, nó định nói cho Thiên Tỉ biết. Nhưng ba mẹ nó vừa mới nói với nó ngày 28/11 nó sẽ rời khỏi nơi đây. Nghe xong nói thực sự rất sốc. Ngày nó đi cũng là ngày sinh nhật của cậu. Tâm trí nó rối bời, nó không biết có nên nói cho Thiên Tỉ biết không. Nếu nói ra, chắn chắn cậu sẽ đến tiễn nó.
- Không được ! Mình không thể ích kỉ như vậy. Các chị Thiên Gia đã chuẩn bị tất cả cho cậu ấy. Không thể vì mình mà buổi sinh nhật phải huỷ bỏ. Đó là nỗ lực, là hy vọng, và cả tình yêu của các chị giành cho cậu ấy. Không ! Nhất định không được. Mình không được phép làm điều đó. Mình không thể để các chị phải thất vọng. Tình yêu của các chị ấy còn nhiều gấp vạn lần mày Thiên Giao à ! Đừng chỉ nghĩ đến hạnh phúc của riêng mày mà làm tổn thương tất cả mọi người !
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-tuong-long-toi-tfboys/424397/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.