Bốp! Trần Nhược Liễu giơ đôi chân xinh đẹp lên, sau đó giẫm thẳng vào chân Lâm Trác Úy một cái, cô ấy nhìn anh một cách dữ tợn.
"Sao lại cười? Có gì buồn cười hả?" Lâm Trác Úy đau đớn, anh cắn chặt răng không dám phát tác.
Trần Nhược Liễu quay lại nhìn Trương Mậu, sau đó hét lên:
"Bác Trương! Bác Trương!" Trương Mậu bị người mặc vest đen vừa rồi làm cho hoảng sợ, anh ta hoàn toàn quên mất chuyện vừa rồi.
Nhập từ khóa tìm kiếm! Anh ta quay đầu lại nhìn Trần Nhược Liễu và Lâm Trác Úy, bây giờ mới sực tỉnh ra.
Anh ta vỗ đầu một cái, sau đó bước nhanh tới:
"Đây là người mình cả, là bác sĩ của chúng ta, bác sĩ có tay nghề rất cao! Mong anh đẻ bọn tôi đi qua.
”
Mấy tên vệ sĩ đó đều tỏ vẻ hoài nghi, bọn họ nhìn kiểu gì cũng thấy Lâm Trác Úy và Trần Nhược Liễu đều rất bình thường, bọn họ làm sao có thể chữa bệnh được? Cả đám đồng thời quay đầu nhìn người mặc vest đen trong phòng, có vẻ đó là người cầm đầu.
Người mặc vest đen yên lặng gật đầu, sau đó thì đi ra ngoài.
Sau khi cả hai đi vào rồi xem xét kỹ hơn, thì phát hiện cí một bà lão nước da xanh xao, môi tím tái đang nằm trên giường bệnh.
Bà ấy giống như đã ngừng thở, trên mặt đang đeo ống thở Người đàn ông mặc vest đen không nói gì, anh ta giơ tay làm động tác:
"Xin mời!" Trương Mậu rất căng thẳng, tay anh ta run lên cầm cập.
Sau khi bắt mạch cho bà cụ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/than-y-lam-cuu-em-di/1219590/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.