Hôm nay, khi Cố Minh Nguyệt đang cặm cụi may vá trong tiệm thì một người phụ nữ trung niên ăn mặc chỉnh tề bước vào.
Thấy một cô gái trẻ măng đang ngồi may đồ, bà không khỏi tò mò hỏi.
“Cháu gái cũng là thợ may ở đây à?”
Cố Minh Nguyệt mỉm cười: “Cũng có thể coi là vậy ạ, cô muốn may kiểu nào?”
Tần Hương Bình cứ tưởng cô đang nói đùa, thợ may trẻ nhất trong xưởng may cũng phải tầm ba mươi tuổi.
Cô gái trước mặt nhìn chưa đến hai mươi, tay nghề chắc cũng chẳng khá khẩm gì.
Tuy nghi ngờ nhưng Tần Hương Bình vẫn trả lời: “Cô muốn may cho con gái một bộ váy kiểu Nga, nó trạc tuổi cháu nhưng người đẫy đà hơn cháu một chút.”
“Cô có số đo cụ thể không ạ? Có số đo thì may sẽ chuẩn hơn, dù sao quần áo quan trọng nhất vẫn là phải vừa vặn.”
Số đo chi tiết thì có đấy nhưng Tần Hương Bình không rõ tay nghề cô gái này ra sao.
Bà do dự một lát rồi nói: “Cô nhớ ở đây có một bác thợ may già, có thể nhờ bác ấy may giúp cô được không?”
“Hai hôm nay bà Ngô không được khỏe nên không đến tiệm, nếu cô không vội thì có thể đợi đến ngày kia ạ.”
Tần Hương Bình khó xử, đợi đến ngày kia thì lại mất thêm hai ngày nữa.
Bà không có nhiều thời gian để lãng phí như vậy.
Bà nheo mắt nhìn khuôn mặt non nớt của Cố Minh Nguyệt, suy tính một hồi rồi quyết định tạm tin tưởng một lần nhưng trước khi đưa số đo, bà vẫn đặt ra
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011637/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.