Dương Dương cầm chiếc bánh nhỏ trên tay cắn một miếng, ăn xong một cái liền đặt những cái còn lại vào đĩa.
“Sao cháu không ăn nữa?” Cố Minh Nguyệt tò mò hỏi.
“Cháu để dành bụng lát nữa ăn đồ ngon ạ.”
Dương Dương nghiêm túc nói: “Mẹ cháu bảo, muộn rồi ăn bánh ngọt sâu sẽ ăn răng đấy ạ.”
Mọi người nghe xong đều bật cười.
Hà Bỉnh Lâm xoa đầu con trai cười nói: “Đúng rồi, Dương Dương nhà ta ngoan nhất.”
Hạ Thanh Hà bưng hai đĩa thức ăn lên, ngượng ngùng nói: “Tay nghề em không được tốt lắm, chỉ biết làm mấy món rau thôi, mấy món mặn này là em mua ở nhà ăn về đấy, mọi người đừng chê nhé.”
Cố Minh Nguyệt cười: “Chê gì chứ, đồ ăn ở nhà ăn cũng ngon mà.”
Thực đơn ở nhà ăn cũng phong phú lắm, tuy điều kiện còn khó khăn nhưng lãnh đạo rất quan tâm đến bữa ăn của chiến sĩ, cố gắng cung cấp những gì tốt nhất.
Cố Minh Nguyệt cũng bày hai món mình mang đến lên bàn, canh sườn rong biển thơm phức và trứng xào vàng ươm.
Chẳng mấy chốc, chiếc bàn vuông nhỏ đã đầy ắp thức ăn, đủ màu sắc, hương thơm nức mũi. Tuy có món mua ở nhà ăn, có món tự làm ở nhà nhưng món nào cũng chứa đựng sự chân thành và hiếu khách.
“Nào, mọi người ăn đi!” Hà Bỉnh Lâm mời mọc: “Phải thử tay nghề của Minh Nguyệt xem sao, tớ nghe danh đã lâu rồi.”
Dương Dương háo hức gắp một miếng trứng xào Cố Minh Nguyệt làm, mắt sáng rực lên: “Ngon quá! Còn ngon hơn cả ở nhà ăn nữa!”
Hạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011660/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.