Cố Minh Nguyệt đứng thẳng người, ngắm nhìn thành quả lao động của mình, mỉm cười hài lòng: “Đợi chúng lớn lên, bữa cơm nhà mình lại có rau tươi ăn rồi.”
Lục Lẫm lau mồ hôi trên trán, cười đáp: “Đến lúc đó anh phụ trách tưới nước, em phụ trách thu hoạch.”
Dọn dẹp vườn rau xong, Lục Lẫm vội vã trở về doanh trại.
Cố Minh Nguyệt thu dọn qua loa rồi xách giỏ đi chợ.
Chợ sau mưa náo nhiệt hẳn lên, tiếng người bán hàng rao mời chào khách rộn rã, không khí tràn ngập mùi thức ăn thơm phức.
Cố Minh Nguyệt mua ít rau tươi, chọn thêm miếng thịt ba chỉ và mấy con cá tươi.
Nghĩ đến việc Lục Lẫm vất vả mấy ngày nay, cô quyết định làm vài món ngon tẩm bổ cho anh.
Chiều tối, mùi thơm thức ăn lan tỏa khắp sân.
Cố Minh Nguyệt vừa bưng đĩa thịt kho tàu cuối cùng từ bếp ra thì cổng sân kẹt mở.
Lục Lẫm bước vào, đập vào mắt là mâm cơm đầy ắp thức ăn.
Thịt kho tàu béo ngậy, cá hấp bốc khói nghi ngút, rau xanh mướt mát và bát canh trứng rong biển thơm lừng, toàn món anh thích.
Anh ngẩn ra một chút rồi nở nụ cười ngạc nhiên: “Em làm riêng cho anh đấy à?”
Cố Minh Nguyệt gật đầu, bày bát đũa ra: “Anh đi làm nhiệm vụ vất vả rồi, đây là chút lòng thành của em.”
Lục Lẫm đi tới ôm nhẹ cô từ phía sau: “Minh Nguyệt, cảm ơn em.”
Hai người ngồi đối diện nhau, thưởng thức bữa tối giản dị mà ấm áp tình yêu.
Lục Lẫm nếm món nào cũng tấm tắc khen: “Ngon quá, ngon
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011671/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.