Váy bầu và đồ bảo hộ của Cố Minh Nguyệt được đặt song song trên bục, ban giám khảo thay phiên nhau xem xét, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn luận.
Đến lượt Cố Minh Nguyệt thuyết trình, cô chỉ vào chiếc váy bầu trước: “Cổ áo này cháu thiết kế hình vòng cung, mặc không bị thít cổ; vạt váy cũng để rộng rãi, sau này bụng to lên vẫn mặc vừa.”
Nhưng mấy vị giám khảo chỉ gật đầu, ánh mắt nhanh chóng chuyển sang những chiếc túi trên bộ đồ bảo hộ bên cạnh.
Đợi cô nói xong về bo chun và đường may chắc chắn của bộ đồ bảo hộ, sư phụ Trương bỗng lên tiếng: “Váy bầu của cháu rất tinh tế nhưng công nhân trong xưởng đông, nhu cầu về đồ bảo hộ cấp thiết hơn.”
Xưởng trưởng cũng đồng tình: “Thiết kế đồ bảo hộ có thể đưa vào sản xuất ngay cho công nhân, tính ứng dụng cao hơn.”
Cuối cùng sau khi bàn bạc, ban giám khảo quyết định loại váy bầu, chọn bộ đồ bảo hộ vào vòng chấm điểm cuối cùng.
Tuy có chút tiếc nuối nhưng Cố Minh Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm nhiều hơn, ít nhất thiết kế của cô đã được công nhận, hơn nữa lại là bộ đồ bảo hộ thực sự giúp ích cho công nhân, điều này thiết thực hơn tất cả.
Cô mỉm cười gật đầu: “Thiết kế của cháu hữu dụng là được rồi ạ, chọn bộ nào cũng được.”
Kết quả cuộc thi này được quyết định bởi hai phần: một là điểm của ban giám khảo, hai là phiếu bầu dân chủ của công nhân trong xưởng.
Kết quả bỏ phiếu ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả sản
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-dai-tieu-thu-don-sach-gia-san-theo-quan-duoc-sung-len-troi/3011712/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.