“Ngọc Trân, chúng ta nói chuyện đi.”
Tống Tầm Chu ngồi ở mép giường, không nằm xuống.
Tề Ngọc Trân ngồi dậy nói:
“Có thể tắt đèn dầu được không?”
Tống Tầm Chu:
“Khoan hẵn tắt đèn.”
“Được.”
“Khi nghe được tin tức khôi phục thi đại học, em nghĩ thế nào?”
Tống Tầm Chu không trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình mà hỏi cô trước.
Trong phòng có ánh sáng, trước đây chỉ cần có ánh sáng, cô có thể nhìn thấy chồng mình, Tề Ngọc Trân luôn nhìn anh nói chuyện, nhưng lần này thì không, lần này cô cúi đầu.
“Chúng ta không có con, anh có thể rời đội sản xuất mà không hề vướng bận. Em trả anh sính lễ một nghìn đồng, bốn điều lớn thì em giữ, rồi chúng ta làm thủ tục ly hôn. Chờ anh về quê nhà, anh có thể quên em, nhưng anh không thể quên nói với bạn đời tương lai của mình rằng anh đã từng kết hôn. Anh không thể lừa gạt những cô gái khác. Có những cô gái không quan tâm đến việc anh đã ly hôn, nhưng một số cô gái lại quan tâm đến điều đó. Các cô ấy không muốn lấy người đàn ông đã có một đời vợ.”
Cô không muốn anh nói dối về cuộc hôn nhân của mình, vợ chồng thì nên thành thật.
Tống Tầm Chu đưa khăn tay cho cô:
“Em đã nghĩ cách phân chia tài sản rồi?”
Nếu cô không rơi nước mắt khi nói, anh gần như sẽ nghĩ rằng tình yêu của cô dành cho anh chỉ là làm bộ làm tịch.
Tề Ngọc Trân nhận khăn tay của chồng rồi lau nước mắt.
Khi cô hỏi có thể tắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-70-doi-vo-chong-nho/1279645/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.