“Những năm đầu tám mươi, lãi suất nới lỏng của Led là cuộc khủng hoảng kinh tế của Nam Mĩ hiện nay…”
Phàn Kỳ nghiêng đầu kẻ anh ta nghe bối cảnh của áng văn chương này, sau khi đơn giản phân tích, cô lắc đầu: “Nam Mĩ là vòng tròn trong vòng tròn, đừng nói là ngắn hạn, dù là trong giữa hạn hay dài hạn cũng rất khó mà bò ra khỏi cái hố thối này.
Liêu Nhã Triết ngồi bên cạnh Phàn Kỳ, nghiêng đầu nhìn cô thật gần, anh ta không có ăn chơi sang như Phùng Học Minh, nhưng phú nhị đại ở Hồng Kông hoặc nhiều hoặc ít đều rất thích ăn chơi, anh ta từng tiếp xúc không ít nữ minh tinh có danh tiếng lớn hơn cả Phàn Kỳ, nhưng ít có nữ minh tinh nào mà trên mặt không son phấn, có thể thấy được làn da tinh tế mịn màng như Phàn Kỳ, anh ta cũng chưa từng gặp ai có thể hiểu biết lịch sử kinh tế giống cô vậy.
Phàn Kỳ thấy Mã Gia Thắng đi vào, cô đứng lên: “Ông Mã, chào buổi sáng!”
Giờ phút này, những gì Mã Gia Thắng thấy là đôi mắt thất thần của Liêu Nhã Triết nhìn chăm chú vào Phàn Kỳ.
Nghe thấy Phàn Kỳ chào hỏi với ông ta, Mã Gia Thắng gật đầu: “Chào buổi sáng. ”
“Chú Mã, chào buổi sáng. ” Liêu Nhã Triết đã phản ứng lại.
“Chào buổi sáng. ” Mã Gia Thắng liếc nhìn Liêu Nhã Triết thật sâu, rồi ông ta quay đầu nhìn Phàn Kỳ: “Phàn Kỳ, cô đi với tôi. ”
Phàn Kỳ và Mã Gia Thắng đi đến vị trí của ông ta, thấy ông ta mở ngăn kéo,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-80-xuyen-ve-cang-thanh-lam-vo-lao-dai/930386/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.