Lâm Tú Uyển đẩy xe đồ ăn, nói: “Bây giờ các bạn nhỏ xếp thành một nhóm, đi vào nhà vệ sinh rửa tay.”
Ngày hôm nay Lâm Tú Uyển cũng gặp một vài khó khăn, dù sao cô cũng buông thả quá lâu rồi. Kiếp trước cô xảy ra chuyện, Tuyết Bảo cũng chết, tinh thần của cô thật sự rất tệ nên cũng rời khỏi nhà trẻ.
Hôm nay quay lại lần nữa, mọi thứ đều như mới bắt đầu.
Giống như việc rửa tay này nên làm từ trước, nhưng cô lại quên chưa dặn dò.
Các bạn nhỏ rửa tay xong quay về phòng, nhìn thấy trên bàn người nào cũng đã đặt đồ ăn trưa rồi. Tuyết Bảo hai mắt sáng lấp lánh, vui vẻ ngồi xuống rồi lập tức mở hộp cơm cả. Nhưng mà… Cô bé buồn bã thở dài, nói: “Không có tôm xào trứng.”
Thật thất vọng.
Khổng Điềm Điềm ngồi gần Tuyết Bảo, an ủi cô bé: “Không sao, sáng mai mình đến nhà ăn hỏi xem có tôm xào trứng không. Nếu như không có thì mình nấu cho cậu ăn.”
Tuyết Bảo mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Điềm Bảo học tính xấu của Hùng Bảo, bắt đầu nói khoác rồi.
Làm sao bây giờ.
Bọn họ là bạn tốt, cô bé bấm ngón tay, định âm thầm nói với Điềm Bảo rằng trẻ ngoan thì không được nói khoác.
Nhưng bây giờ, cô bé ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: “Mình cũng thích ăn những món khác, bé ngoan thì không được kén ăn.”
Khổng Điềm Điềm: “Ừm, ừm.”
Tuyết Bảo: “Mình muốn ăn hết mọi thứ, mình…”
Cô bé cầm thìa xúc cơm, đang định ăn. Nhưng gương mặt nhỏ bé lập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thap-nien-90-vuon-tre-deu-trong-sinh-ngoai-tru/448621/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.