Có lẽ là vì nơi này không có ai đi tới, cho nên cây cối ở trong cái sơn cốc này có hình dáng rất tươi tốt.
Phong Vô Ý lột bỏ vỏ cây, chọn lấy cỏ cây có sự mềm dẻo đàn hồi tốt, rồi từ từ dùng hai tay kết chúng lại với nhau. Những việc này cũng không cần kỹ thuật gì nhiều, nên Tiêu Tử Mặc nhìn một lát rồi cũng đi qua hỗ trợ cùng. d♡iễn‿đàn‿.l♡ê.‿quý‿đ♡ôn. Hai người hợp lực, thì chỉ cần đến nửa đêm là đã hoàn thành một sợi dây thừng dài mấy chục thước. Cuối cùng là thử xem độ cứng cỏi của nó, xem có thể chịu nổi sức nặng của một người nữ tử hay không.
"Nhiệt độ lúc này quá thấp, đợi tới ngày mai khi mặt trời mọc thì hãy xuống nước" Tiêu Tử Mặc ngẩng đầu nhìn trăng tròn ở trên trời, hai hàng lông mày nhíu chặt lại rồi lên tiếng.
"Yên tâm đi" Phong Vô Ý cười cười, lên tiếng trấn an: "Ta đã từng ở trong đống tuyết lớn ba ngày ba đêm, nhưng không phải là vẫn còn sống đấy sao"
"Chuyện đó không giống nhau" Tiêu Tử Mặc lắc đầu, tuyết dù sao vẫn có khe hở. Mà Nghịch Thủy Hàn Đàm... nghĩ nghĩ , hắn lại bắt đâu cảm thấy tò mò nên hỏi lại: "Ngươi vùi mình ở trong tuyết để làm cái gì ?"
"Giết người" Phong Vô Ý quay đầy, lẳng lặng nhìn hắn: "Mục tiêu có chức vị tương đương với Tể Tướng của một nước. d♡iễn‿đàn‿.l♡ê.‿quý‿đ♡ôn. Ngoài ra còn có rất nhiều hộ vệ vây quanh, vì thế ta mới nhân cơ hội hắn về nhà chịu tang..rồi đợi tới khi hắn đi ngang qua,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/that-sat-nu-de/2134867/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.