Gần đến trưa, bên ngoài dinh thự nhà họ Ôn liên tục vang lên tiếng còi xe.
Nhà bếp đang tất bật chuẩn bị bữa ăn, người giúp việc đi tới đi lui bận rộn. Cậu hai nhà họ Ôn – Ôn Trường Lân, cậu ba Ôn Cư Dần và cô út Ôn Dư Diêu cùng nhau bước vào, còn chưa tới sảnh chính đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào, cả căn nhà bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
“Mẹ, anh cả vẫn chưa về ạ?” Ôn Cư Dần thuận tay ném chìa khóa xe cho người giúp việc bên cạnh rồi hỏi.
Bà Ôn lắc đầu.
Lúc này, ông Ôn chống gậy từ trên lầu đi xuống: “Sắp về tới nơi rồi.”
Ông có một khuôn mặt chữ điền tiêu chuẩn, hốc mắt sâu, nhìn người khác luôn mang theo ba phần nghiêm nghị. Ôn Cư Dần sợ ông nhất, vừa thấy ông trong nhà là vẻ cà lơ phất phơ lập tức biến mất, vội đứng thẳng người.
Ôn Trường Lân lại không sợ ông, chỉ răm rắp gọi một tiếng “Bố”.
Ông gần như chẳng thèm liếc nhìn hai đứa con trai, trong mắt chỉ có cô con gái út đang chạy về phía mình.
Ôn Dư Diêu nửa hờn dỗi nửa tức giận, chạy thẳng đến nắm lấy cánh tay ông mà mách lẻo: “Lúc nãy anh ba cố tình tạt đầu xe con!”
Ông Ôn lập tức cau mày, dùng gậy gõ xuống sàn hai cái, nhìn về phía Ôn Cư Dần: “Lại bắt nạt em gái mày phải không, muốn ăn đòn à!”
“Ôi trời, bố à con chỉ đùa chút thôi mà. Em ấy còn chơi cả đua xe ở nước ngoài, lẽ nào lại sợ con tạt đầu xe?” Ôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/the-than-tram-luan-nhat-khuong/2992004/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.