Bến đò Qua Châu tấp nập, quần chúng châu tụ tập thành đám, đang hóng hớt việc gì đó, chẳng khác gì ruồi bu vào thịt ôi. Anh em nhà họ Tiết theo dòng người chen lên trước, có bộ khoái nha môn đang đi từng nhà hỏi thăm chủ thuyền.
Đứng bên cạnh là bà chủ hiệu may đối diện đường, Thúy Thúy cất tiếng gọi: “Xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Bà chủ đáp: “Nghe nói có ba người mất tích, vốn có hẹn với nương tử hoa lâu, cô nương kia đợi mãi không thấy đâu, bèn đi báo quan phủ. Bộ khoái tra ra người đi đến đây thì mất dấu, hoài nghi hung thủ là chủ thuyền, thấy không, đang đi tra từng nhà kia kìa.”
Thúy Thúy tò mò: “Đã bắt được hung thủ chưa?”
“Chưa!” Bà chủ nói, “Đều là người có công phu, có muốn giết người phóng hỏa cũng phải cân nhắc, nói không chừng tự mình uống say ngã xuống nước rồi.”
Tiết A Ất hỏi: “Là người giang hồ ạ?”
Bà chủ gật đầu: “Bộ đầu nói thế.”
Không bao lâu sau, bộ khoái không thu hoạch được gì, trở về nha môn phục mệnh, đám đông tụ tập ở bến đò ồ một tiếng tản ra.
Tiết A Ất tìm đến thuyền nhà mình, bên trái chỉ có mình Phùng Thiếu Mị, mặc một bộ áo cánh thân đối màu đỏ lựu, đang ngồi quỳ ở bờ sông giặt quần áo, quần áo bẩn đặt trên phiến đá dùng chày đập từng cái. Trên eo treo dao mổ cá, ống tay áo xắn lên khuỷu tay, để lộ nửa cánh tay ra ngoài.
Nghe thấy tiếng bước chân, Phùng Thiếu Mị ngẩng đầu lên.
Tiết A Ất hỏi:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013394/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.