Bản lĩnh dùng dao của Phùng Thiếu Mị được luyện từ bé, lúc em trai còn nhỏ, nhà buôn bán đắt khách, cha bảo nàng giúp giết cá. Khoảng thời gian từ vào đông đến mùa xuân năm sau, mặt sông đóng băng, không bắt được cá, nhà cũng chuyển sang lấy giết mổ làm kế sinh nhai.
Trong nghề giết mổ có câu lóng thế này: Lợn ăn hại, dê hảo hán, trâu nước mắt lưng tròng.
Cha trói bốn chân của con lợn sữa lại, nhấc lên bàn dài, con lợn sữa bị bỏ đói một ngày, mặt mày phờ phạc. Cha một tay bóp cằm lợn, tay còn lại cầm dao nhọn thọc vào tim lợn, dao xoat một vòng rồi rút ra.
Con lợn sữa tru tréo không ngừng, máu phun ra ngoài theo lưỡi dao.
Cha cởi dây trói lợn, rạch một vết hơn tấc ở vị trí trên vó chân sau một tấc, đưa con dao nhọn cho Phùng Thiếu Mị: “Nào, từng dạy con rồi đấy.”
Con lợn sữa đã chết, giết lợn kiêng kị dùng đến nhát dao thứ hai. Lợn là “thực phẩm”, nên chỉ phải chịu khổ một dao, nếu đến dao thứ hai mới giết được lợn, lợn chịu thêm một phần khổ, người giết lợn cũng xem như tạo nghiệt.
Phùng Thiếu Mị chọc dao từ chỗ đã rạch sẵn vào, sức nàng lớn, ngay nhát dao đầu tiên đã cắt thẳng đến gốc tai lợn. Dao nhọn rút về một nửa, mổ tiếp phần lưng và bụng lợn rồi lật sang mặt bên kia xử lí nửa thân còn lại.
Mắt con lợn sữa hãy còn mở, nhìn trừng trừng.
Cha khen: “Dũng cảm lắm!”
Phùng Thiếu Mị bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức. Mở mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thich-khach-tham-nhan/2013396/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.