Đại Vi và Khúc Nhiên nhìn Tô Tái Tái đi về phía Ngô Hạo, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
Có điều không chờ hai người đuổi theo hỏi cho rõ thì đã bị thu hút sự chú ý bởi tiếng cười to của phó viện trưởng Tôn.
“Ôi trời ơi, thật ngại quá viện trưởng Lý ơi.”
Phó viện trưởng Tôn cười tươi rói, ông ta vênh váo đi tới trước mặt của viện trưởng Lý và Ngô Thẩm Văn, hơi khom người rồi nói: "Hôm nay tôi mượn chỗ của Luyện Khí Viện cho học sinh của mình tham gia đánh giá, sau này nếu học sinh của Luyện Khí Viện có muốn đến Luyện Đan Viện đánh giá thì tôi luôn hoan nghênh nhé!”
Viện trưởng Lý lạnh lùng nhìn phó viện trưởng Tôn, thậm chí cũng lười mở miệng nói chuyện với ông ta.
Lúc này Tần Trác Thắng cũng đi về phía phó viện trưởng Tôn, sau đó ung dung gọi một tiếng: “Thưa thầy.”
Phó viện trưởng Tôn vô cùng vui mừng, ông ta vỗ vài cái lên bả vai của Tần Trác Thắng, vừa vỗ vừa nói: "Trác Thắng à! Trò đúng là học sinh tốt nhất của thầy mà! Không tồi không tồi! Thầy tin chắc là dưới sự dạy dỗ của trò, tương lai của bạn học Bạch sẽ càng ngày càng rạng ngời!”
Ông ta dừng một chút rồi “à” một tiếng, như thể bây giờ mới nhìn thấy Ngô Thẩm Văn đang đứng bên cạnh viện trưởng Lý, thế là vờ đồng tình bảo: "Viện trưởng Ngô à, Phù Lục Viện nhất định phải cố lên nha! Ông xem, giờ ba viện ai cũng trổ hết tài năng, viện trưởng Ngô cũng không nên kéo tuột tiến độ của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-kim-that-xuong-nui-roi/2789065/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.