Phòng của Keeley đầy ắp người khi Alaric bế nàng vào. Ewan đứng bên giường, vẻ mặt ảm đạm. Mairin và Maddie ở chân giường, mắt đỏ hoe vì khóc. Cormac đứng một bên đang an ủi Christina, còn Gannon và Caelen canh gác ở cửa với cặp mắt đằng đằng sát khí.
Alaric đặt nàng xuống giường, cẩn thận để nàng nằm nghiêng cho mũi tên không thể đâm sâu thêm vào cơ thể. Chàng ngước nhìn anh trai, ngực quặn thắt nỗi đau đớn và lo sợ.
“Anh có thể giúp cô ấy không? Anh có thể chữa lành không, Ewan?”
Ewan quỳ xuống cạnh bên giường để tầm mắt anh ngang với mũi tên. “Anh sẽ cố gắng, Alaric, nhưng em phải biết là tình hình không khả quan. Mũi tên cắm sâu vào cơ thể cô ấy. Nó có thể trúng vào chỗ hiểm.”
Mặc dù thật muốn gào thét, oán trách cho số phận trớ trêu nhưng chàng nhắm mắt, tìm cách kiểm soát cơn cuồng nộ sắp lấn át hết lý trí. Ngay lúc này, nàng cần một Alaric bình tĩnh, sáng suốt chứ chẳng cần đến một tên quẫn trí, chỉ biết đùng đùng nổi giận.
“Anh cần lấy đầu mũi tên ra khỏi người cô ấy,” giọng Ewan dứt khoát. “Đó là cách duy nhất.”
Sự ồn ào ngoài cửa khiến Alaric ngẩng đầu lên. Đã trút bỏ chiếc váy cưới lộng lẫy, Rionna hiện đang bị Caelen chặn lại và cô tỏ vẻ rất không hài lòng.
“Cho tôi vào,” cô khăng khăng. “Cô ấy là bạn của tôi. Tôi sẽ giúp ích.”
"Cho cô ấy vào đi,” Alaric cất giọng khàn khàn. Chàng liếc nhìn Rionna vội vã đến bên giường của Keeley. “Cô có thể giúp cô ấy không?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thien-su-cua-chien-binh/268283/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.