Hơn hai giờ chiều, mặt trời tỏa nắng gay gắt, thời tiết cực kỳ oi bức, không thấy chút dấu vết nào của gió thổi trên ngọn cây, chỉ có âm thanh do xe cộ nghiến qua nền đất.
Phòng thẩm vấn không có máy điều hòa, quạt cũng không có, tựa như một cái nhà giam kín mít không một khe hở, Thịnh Thiên Chúc sớm đã ướt đẫm mồ hôi, bàn tay quạt ra đều là khí nóng, Hoắc Hàn bên cạnh áo sơmi cũng đã ướt hơn phân nửa.
Trải qua một đêm thẩm vấn cao độ, anh Đức vẫn giữ thái độ cự tuyệt mở miệng, nhưng so với vẻ mặt ngang ngược, không kiên nhẫn tối hôm qua thì lúc này khí thế đã giảm hơn phân nửa, đôi tay hắn đặt trên bàn, đầu cúi thấp, giống như thực vật nơi góc tường bị mặt trời chói chang hút mất hơi nước, thoạt nhìn như héo úa.
Ngược lại bên kia những người khác đều đã có tiến triển.
Ông chủ Diệp vì tranh thủ lập công, thái độ rất tốt, ba món văn vật anh Đức đặt ở chỗ hắn nhờ bán hộ cũng đã được tìm trở về.
Chưởng quầy Hồng Vân Trai chính là người gió chiều nào theo chiều nấy, thấy ông chủ của mình khai hết, ý thức được mọi chuyện đã hỏng nên cũng một năm một mười đem tất cả những gì mình biết nói hết ra.
Đến cả người trẻ tuổi có bệnh tim kia, Trương Bằng, cũng đối với hành vi phạm tội giả bệnh lên xe cứu thương trộm văn vật phi pháp ở chùa Thanh Minh thú nhận sự thật, nhưng bản nhân hắn so thâm niên cũng chỉ là chân mã tử
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thoi-gian-tuoi-dep-cua-chung-ta-lam-uyen-ngu-nhi/926617/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.