Tuy rằng ngoài miệng Vân Thiên Vũ nói không có gì, nhưng Phượng Vô Nhai vừa nhìn đã biết trong lòng đối phương đang không thoải mái.
“Là kẻ nào khi dễ ngươi? Ngươi nói cho ta biết, ta thay ngươi đi giáo huấn bọn họ.”
Phượng Vô Nhai hung hăng tức giận nói.
Vân Thiên Vũ vốn dĩ không muốn nói ra, nhưng nàng nhìn thấy thái độ kiên quyết muốn biết chân tướng sự tình của Phượng Vô Nhai thì đành nhẹ đáp.
“Kỳ thật cũng không liên quan đến kẻ khác, chỉ là năng lực của ta quá thấp cho nên bị coi thường thôi, nhưng ta sẽ tăng tốc độ tu luyện cho đến khi chính mình cường đại, khi đó sẽ không ai dám xem thường ta.”
Nàng vừa dứt lời, Phượng Vô Nhai đã tức giận hỏi: “Ai, kẻ đáng chết nào dám coi thường ngươi, ta đi cho kẻ đó một bài học.”
Vân Thiên Vũ lập tức lắc đầu: “Kệ đi, bây giờ ta sẽ nỗ lực tu luyện linh lực, sau đó sẽ hung hăng tát cho bọn họ một cái thật đau.”
Nàng nhủ thầm rồi quay sang Phượng Vô Nhai: “Ngươi tới tìm có việc gì”
“Ta tìm được tổ đội, có thể dẫn ngươi cùng đi trước Kim Giác Châu rèn luyện, đúng rồi, học viện đã thông báo cho mọi người biết, lần này đi khai quạt kho báu Bạch Vân ở trong Kim Giác Châu.”
Vân Thiên Vũ nghe Phượng Vô Nhai nói xong thì trong lòng vô cùng cảm động.
Rõ ràng nàng chỉ là ngũ tinh linh sĩ nhưng y vẫn tình nguyện dẫn theo nàng.
Nhưng nàng cũng biết, tổ đội của Phượng Vô Nhai cũng sẽ không ưa người có linh lực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/994089/chuong-1079.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.