Lời của Vân Thiên Vũ khiến cho Tiêu Thiên Dịch đen mặt, hắn không nghĩ tới nữ nhân này như thế nhưng cứng đầu như vậy, hắn chỉ là muốn cùng nàng hảo hảo nói chuyện một chút, nàng vậy mà mở miệng ra ăn nói vô lễ như vậy, nữ nhân như vậy nên hảo hảo giáo huấn một chút.
Tiêu Thiên Dịch trong mắt thoáng qua sát khí, hung hăng nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ.
Vân Thiên Vũ tự nhiên nhìn thấu sát khí trong mắt của hắn, bất quá cũng không có lùi bước, mà là lặng lẽ đưa tay vào ống tay áo, nắm một chai thuốc ở trong tay.
Phía ngoài xe ngựa Tiêu Thiên Dịch sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng không có hạ sát thủ, hắn mặc dù biết nữ nhân này nên hung hăng dạy dỗ, nhưng mỗi lần thấy nàng, hắn không kìm được mà mềm lòng.
Tiêu Thiên Dịch cố gắng đè nén quyết tâm tức giận trong đầu, lạnh lùng nhìn Vân Thiên Vũ nói.
”Vân Thiên Vũ, chẳng lẽ ngươi không thể cùng Tuyết Nhi sống chung hòa bình sao? Các ngươi là tỷ muội, là thân nhân, cần gì phải đến cá chết rách lưới đây, thanh danh của Tuyết Nhi bị hủy, ngươi cũng sẽ phải chịu dính líu, chẳng lẽ những thứ này ngươi không có nghĩ tới? Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn a.”
Tiêu Thiên Dịch nói xong, Vân Thiên Vũ trên mặt nửa điểm ba động cũng không có, nàng lạnh lùng nhìn Tiêu Thiên Dịch hỏi: “Nói xong, nói xong ta có thể đi.”
Nàng hiện tại đói bụng đến mức không muốn nói chuyện, cảm giác mình cũng có thể nuốt vào một đầu bò.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-phi-thien-ha-than-y-dai-tieu-thu/995240/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.