Thể trạng tôi vẫn không khá hơn dù đã qua cơn nguy hiểm. “Bà chủ” sai tôi hết việc này đến việc kia trong khi tôi loạng choạng giúp cô ta dọn dẹp kho sách, không buồn xem tôi đồng ý hay không. Cảm cúm mà dai dẳng thì chẳng còn ai thông cảm với tôi nữa.
“Cảm ấy mà, cứ đổ mồ hôi là khỏi thôi. Giữ gìn quá mức thì chẳng bao giờ khỏi được đâu.”
“Thế này thì chằng cần khỏi làm gì.”
Tôi xẵng giọng trong lúc ôm đống sách nặng trịch.
“Trăm thứ bệnh của người đi làm đều do stress mà ra cả. Cảm cúm cũng vậy thôi. Tớ nghĩ thế đấy.”
“Thật thế à?”
“Cậu cũng đang stress đấy.”
Bất chợt trông sang, tôi lại thấy “bà chủ” đang xé sách.
“Xả stress thì cách này là nhất.”
“Tiếp diễn trò đó rồi sẽ có ngày cậu bị quả báo cho coi.”
“Đau quá!”
Vừa dứt lời tôi liền nghe tiếng “bà chủ” hét toáng lên. Cuốn sách cô ta cầm trên tay rơi bịch xuống sàn. Không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng “bà chủ” thì đang giữ tay vẻ đau đớn.
“Thấy chưa, tớ đã bảo rồi mà!”
Song “bà chủ” vẫn giữ chặt tay, bất động.
“Cậu ổn chứ?”
“Không hiểu sao tớ đau quá…”
Nói đoạn, “bà chủ” nhìn xuống tay mình và chết lặng. Chẳng phải từ cổ tay trở đi không còn gì hết và máu tươi đang túa ra hay sao?
“Á!”
“Bà chủ” la hét thất thanh. Dưới sàn, cuốn sách cô ta làm rơi lúc nãy đang nhai rau ráu cái cổ tay vừa xé sách. Tôi tuyệt nhiên không hiểu chuyện gì đang diễn ra, chỉ đứng ngây ra đấy. “Bà chủ”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-iwai-shunji/1051330/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.