Câu ấy vừa thốt ra, hai người nhìn nhau, Ôn Sơ Nịnh là người cúi xuống ăn trước.
Quả nhiên, đây là một trạng thái kỳ lạ tới mức khó tả.
Suy cho cùng thì cũng do cô đã nảy sinh chút cảm giác không thể diễn tả bằng lời với người bạn đã thân thiết hơn mười năm, chỉ cần nghĩ tới thôi đã thấy vừa chua xót vừa ngọt ngào rồi.
Chua xót là vì họ là bạn bè.
Ngọt ngào cũng là vì họ là bạn bè — Lại còn là bạn từ tấm bé, cô hiểu cậu hơn bất cứ ai.
May mà trong quán ăn nhỏ này nghi ngút khói, chẳng ai để tới tới cái tai đang đỏ lên của cô.
Cô cũng chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn, mà cậu thiếu niên đối diện của như thế.
Nghĩ tới ba chữ “người trong nhà”, Trần Nhất Lan ho khan một chút, Ôn Sơ Nịnh lại vô thức rút khăn giấy cho cậu, không quên mở chai nước khoáng bên cạnh đưa qua, đưa rồi mới sực nhớ mình đã uống một ngụm rồi nên chỉ đành bối rối nói sẽ tìm cốc.
Trần Nhất Lan lại cầm luôn chai nước của cô, mở nắp uống vào mấy ngụm liền.
“Ê…” Tớ uống rồi ấy.
Lời chưa nói xong nhưng cuối cùng vẫn phải nuốt ngược trở xuống.
Cô ngồi trên ghế, Trần Nhất Lan cầm chai nước, cánh tay rắn chắc, xương cổ tay rõ ràng, cậu trai 17 tuổi luôn mang theo một vẻ tinh khôi trong trẻo rất riêng.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới như là chân không, một cảm xúc nào đó lặng lẽ len lỏi vào kẽ hở trong không khí, âm thầm thấm vào tâm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842083/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.