Ở nhà, Trần Nhất Lan cũng chẳng yên ổn gì mấy.
Trong nhà như một dây cung đang căng cứng, chẳng biết đứt khi nào, may mà Uông Như đang bận làm việc nên không có thời gian để nói chuyện với cậu.
Trần Kiến Bình thì đỡ, để tránh cãi nhau nên ông chỉ về ở nhà được một ngày rồi về đội tuyển tỉnh luôn.
Trước khi đi, Trần Kiến Bình nói với cậu, bơi cho giỏi, cha tin con.
Trần Nhất Lan nằm trên giường, đã rất lâu rồi chưa có được một giấc ngủ yên lành.
Lúc huấn luyện thì mệt rã rời, sáng 5 giờ rưỡi đã phải dậy chạy bộ, bơi không chỉ có bơi không mà còn phải tập thể lực và sức bền, 10 giờ rưỡi tối cũng phải đi ngủ đúng giờ.
Hết ngày này qua ngày khác.
Ban đầu rất thích bơi lội, nhưng nghĩ tới việc tương lai chỉ lặp đi lặp lại một việc thế này, tự dưng cậu lại thấy khô khan, không chịu nổi được. Cậu cũng chỉ mới 17 tuổi, cũng mơ hồ về tương lai, từng là người được mọi người vây quanh nhưng lại bỗng phát hiện hóa ra mình cũng chỉ là người bình thường.
Kỷ lục thế giới cho nội dung 400m hỗn hợp là 4 phút 03 giây 84.
Thành tích của An Đông là 4 phút 13 giây.
Thành tích của cậu là 4 phút 17 giây.
Chênh nhau bốn giây.
Trần Nhất Lan lật người, lúc còn ở đội tuyển tỉnh thì đồng đội còn động viên nhau, nhưng bước lên cao hơn đều toàn là cạnh tranh khốc liệt, cùng lắm cũng chỉ vỗ vai nhau một cái, nói một câu cố lên.
Làm gì có tình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842084/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.