Sau tiết Thể dục là một tiết tự học, ai cũng tranh thủ làm bài tập.
Cuối tiết hay có vài phút thả lỏng, lúc nào cũng có vài bạn chụm đầu lại rì rầm, hẹn nhau hôm nay ở ăn căn tin hay ra ngoài ăn, dù trường cho học sinh tự nguyện học tối nhưng đa phần học sinh đều chọn ở lại học.
Thư Khả Bội cũng ghé tới gần, nói với Ôn Sơ Nịnh, “Hôm nay tụi mình ra quán mì trước cổng trường ăn nhé? Tiện thể mua thêm ly trà sữa luôn.”
“Tớ sao cũng được.” Ôn Sơ Nịnh cắm cúi làm bài Toán, nhìn bài tập cô Toán giao, Ôn Sơ Nịnh chẳng còn muốn ăn gì nữa.
“Làm gì đấy? Rì rà rì rầm! Ngồi im làm bài tập đi!”
Đằng trước bỗng vang lên một giọng nữ, lớp học vốn ồn ào lập tức im bặt, Ôn Sơ Nịnh ngẩng đầu lên, không ngờ lại thấy Hứa Yến.
Cô còn đang thắc mắc sao dì ta tới thì mấy giây sau mới sực nhớ Hứa Yến là chủ nhiệm trường*.
(*) Chức vụ phụ trách tổ chức, triển khai và quản lý các hoạt động giảng dạy trong trường. Hứa Yến xách túi, rõ ràng là tranh thủ tới kiểm tra kỷ luật trước khi tan làm. Hứa Yến chỉ quan sát vài phút rồi bỏ đi, Ôn Sơ Nịnh cúi đầu làm bài tập tiếp, kết quả nghe thấy Hứa Yến hình như đang trò chuyện với ai ở ngoài hành lang. Chỗ ngồi của Ôn Sơ Nịnh ngay sát tường, ngẩng đầu lên là cửa sổ, thực ra cô rất hối hận khi đã ngẩng đầu lên nhìn thấy khoảnh khắc đó. Vì cô thấy Ôn Hứa đang đeo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842090/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.