Sáng thứ Bảy Ôn Sơ Nịnh dậy sớm vì có hẹn với Thư Khả Bội sẽ ra ngoài, cô cũng cố tình ăn sáng sớm.
Ban đầu tính nấu ít mì là xong, nhưng nghĩ tới người cậu Chu Tuyển Dương của mình, Ôn Sơ Nịnh vẫn xuống lầu mua bữa sáng.
Ôn Sơ Nịnh rửa mặt xong, chợt nghe tiếng sột soạt ngoài ban công.
Cậu vẫn nuôi con chó trắng kia, hàng ngày đều dắt nó đi dạo, vì sợ ảnh hưởng tới việc học của cô nên túi toàn cho nó ngủ ngoài ban công.
Cậu còn mua ổ chó cho nó nữa.
Ôn Sơ Nịnh bước lại xem thử, con chó trắng đã được tắm sạch, bộ lông trắng xù mềm mại, nó đang bám lấy rào chắn vẫy đuôi với cô.
Ôn Sơ Nịnh rất thích chó nên bèn lấy dây dắt bên cạnh đeo vào cho nó, chuẩn bị dẫn nó đi chung luôn.
Ngoài khu nhà cũ có khá nhiều tiệm bán đồ ăn sáng.
Ôn Sơ Nịnh tiện tay mua một phần cháo, thêm ít cơm nắm nữa rồi quay về, ai ngờ lại đụng phải Trần Nhất Lan mới chạy bộ về.
Từ xa đã thấy cậu rồi, thời tiết giữa tháng 9 rất dễ chịu, vẫn chưa lạnh hẳn. Cậu đứng dưới ánh ban mai lúc 7 giờ sáng, ánh nắng vàng rọi xuống vương chút ánh sáng mơ hồ. Quần thể thao dài, áo thun trắng rộng rãi, dáng người cao ráo, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo rất dễ nhận ra giữa đám đông.
Khu nhà công vụ này đa phần toàn là giáo viên của trường thể thao và bác sĩ của bệnh viện số 1, toàn là người quen nên Trần Nhất Lan đang đứng lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842092/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.