Ôn Sơ Nịnh vốn cũng khá nhát, nhất là sau khi những suy nghĩ kia bị anh nhìn thấu, cô về tới nhà là đi tắm rồi nằm xuống giường luôn.
Trần Nhất Lan đi tắm.
Ôn Sơ Nịnh nằm trên giường ôm con chim cánh cụt bông trong lòng, cửa phòng ngủ đang mở nên cô cũng loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm.
Ôn Sơ Nịnh cứ trằn trọc mãi, nằm trên giường, cô với lấy điện thoại rồi lướt một hồi, cuối cùng mở Weibo ra.
Lần cuối cùng cô đăng Weibo là mấy tháng trước rồi, chỉ có lác đác vài lượt like và tag. Cô bấm vào xem thử, là tài khoản chính thức của Collins International tag cô để chúc mừng sự kiện lần trước thành công tốt đẹp.
Tài khoản chính thức của công ty cũng không mấy ai tương tác, bình thường toàn do Đặng Tư Quân quản lý, chỉ theo dõi mấy người trong nhóm họ.
Ôn Sơ Nịnh xem mấy bức ảnh được đăng theo dạng lưới chín ô, có một bức là cô. Cô khẽ cười, lưu tấm ảnh ấy lại rồi bấm like.
Chẳng bao lâu sau, Trần Nhất Lan tắm xong đi ra, Ôn Sơ Nịnh đặt gối ôm sang bên cạnh, tắt đèn ngủ, mọi thứ dường như rất tự nhiên.
Người Trần Nhất Lan sạch sẽ thoải mái, nhà cô rất ấm, rèm chỗ cửa sổ sát đất không kéo lại, bên ngoài là bóng đêm đen như mực.
Ôn Sơ Nịnh trở mình quay sang phía anh, muốn tìm chuyện để nói.
“Trần Nhất Lan, năm nay anh có về Lâm Giang ăn Tết không?”
“Tết năm nay được nghỉ ba ngày thôi,” Trần Nhất Lan nhắm mắt nói,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842139/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.