Ngày Trần Nhất Lan đi tập huấn rơi vào sau Tết, vì năm nay gần như không có cơ hội về nhà nên đội đặc biệt cho thêm một ngày để người nhà tới đội thăm.
Cha mẹ Trương Văn Bác và An Đông đều tới.
Trần Nhất Lan ngồi trước bàn, điện thoại chợt rung lên.
Cuộc gọi của Uông Như nằm ngoài dự đoán của anh.
“Mẹ.” Trần Nhất Lan nhận điện thoại.
Uông Như yên lặng vài giây rồi mới nói, “Huấn luyện viên của con gọi điện thoại cho cha mẹ nhưng mẹ không rời khỏi bệnh viện được.”
“Con biết rồi.” Anh đã sớm quen.
Uông Như không ủng hộ chuyện anh bơi lội cho lắm, đó không phải là chuyện một hai lần, chỉ là hiếm khi bà gọi điện thoại cho anh, có lẽ vì thiếu kết nối, hoặc cũng có lẽ vì khoa Cấp cứu của bà quá bận rộn.
Trần Kiến Bình thì khỏi phải nói, ông vốn dĩ là huấn luyện viên đội tỉnh, nhìn Cảnh Ái Quốc là biết ngay, đến cả Tết Cảnh Ái Quốc còn không về nhà, khi họ vào mùa thi đấu, tất cả huấn luyện viên còn bận hơn cả vận động viên bọn họ.
Lần trước Trần Kiến Bình bị bệnh tim do cao huyết áp, nghe Cảnh Ái Quốc kể thì ông nghỉ ngơi chưa được bao lâu đã lại trở về đội tỉnh, sợ đội viên của mình đổi huấn luyện viên không quen, nghe nói mang thuốc theo rồi về thẳng đó luôn.
“Con cứ bơi cho giỏi đi.”
Trần Nhất Lan cầm điện thoại, lúc tưởng cuộc đối thoại này lại kết thúc trong lặng lẽ thì Uông Như lại nói như thế.
“Con cứ bơi cho giỏi đi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842140/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.