Ôn Sơ Nịnh nhanh chóng đi tắm rồi chạy ra ban công nói với Trần Nhất Lan chuyện mai mình phải đi làm. Trần Nhất Lan nghe xong cũng chẳng phản ứng gì nhiều, chỉ là lúc nghe Ôn Sơ Nịnh cứ lải nhải chuyện muốn suy nghĩ xem sau này nên đi đâu, anh mới quay người lại, đúng lúc mang váy ngủ của cô ra khỏi máy sấy, treo lên giá phơi.
Ôn Sơ Nịnh cứ thế đi theo sau anh, như lúc còn nhỏ, chuyện gì cũng muốn nói với anh cho bằng hết.
Trần Nhất Lan quay đầu lại, thấy Ôn Sơ Nịnh đang mặc áo thun của anh, cũng chẳng trách cô được — cô chỉ có hai bộ đồ ngủ, một cái bị cô giặt, cái còn lại không cẩn thận làm ướt lúc tắm, cô quấn khăn tắm chạy ra, tiện tay lấy áo anh mặc vào trước.
Ôn Sơ Nịnh nói một hơi hết sạch, ngẩng đầu lên thấy Trần Nhất Lan đang tựa bên máy sấy nhìn cô.
Ôn Sơ Nịnh chớp mắt, cảm thấy có gì đó không đúng.
“Anh nhìn em như vậy làm gì?” Ôn Sơ Nịnh nhỏ giọng hỏi, còn cảnh giác lùi ra sau một bước.
Trần Nhất Lan bật cười khẽ, kéo cô về lại, tóc cô còn hơi ẩm, mùi hoa hồng của sữa tắm trên người cứ lượn quanh mũi, ban công không bật đèn, chỉ lờ mờ ánh sáng nhàn nhạt bên ngoài.
Mỗi lần khoảng cách gần như vậy, Ôn Sơ Nịnh đều cảm thấy rất tỉnh táo, may mà đang trong bóng tối, nếu không mỗi lần quay mặt nhìn anh đều thấy má mình hơi nóng.
“Em bắt đầu thích anh từ khi nào vậy?” Trần Nhất Lan ôm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842146/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.