Thời kỳ mang thai của Ôn Sơ Nịnh trôi qua khá vui vẻ — Tất cả là nhờ vào chế độ sinh hoạt điều độ của Trần Nhất Lan và sự hướng dẫn chuyên môn từ Chu Mộng và Uông Như.
Trần Nhất Lan sống rất nề nếp, sáng nào 6 giờ cũng dậy, mang bữa sáng về cho cô, hai người cùng ăn, rồi anh lại dắt cô ra ngoài đi dạo. Buổi tối sau bữa cơm cũng vậy, anh luôn đưa cô ra ngoài đi bộ một vòng. Cuối tuần, đôi khi họ còn cùng nhau đi dã ngoại, cắm trại, khiến Ôn Sơ Nịnh chẳng hề nhận ra những tháng ngày ấy đã trôi qua nhanh đến thế.
Khi thai được tám tháng, Ôn Sơ Nịnh đi lại không được thoải mái lắm. Cô không lên cân nhiều nhưng ngồi lâu thì hay đau lưng. Hôm đó theo Trần Nhất Lan ra ngoài ăn tối, không ngờ, cái túi mà cô đã tặng anh làm quà sinh nhật, giờ lại bị anh “chiếm dụng” làm túi đồ chuyên dụng cho Ôn Sơ Nịnh. Anh lôi ra một chiếc đệm lưng mềm nhỏ xíu, kê sau ghế giúp cô ngồi dễ chịu hơn.
Trong quán lẩu nghi ngút khói, Ôn Sơ Nịnh nghiêng người nhìn vào ba lô của anh, kết quả toàn là những món linh tinh của cô, kẹp tóc, băng đô, khăn giấy, sôcôla, thậm chí còn có cả kẹo sữa vị nho mà cô thích nhất.
Giống như tiệm tạp hóa vậy, cô muốn gì anh cũng có thể lấy ra từ trong đó.
“Sao anh mang lắm thứ thế?” Nhân lúc đồ ăn chưa lên, Ôn Sơ Nịnh ghé lại hỏi.
Trần Nhất Lan khui lon soda đưa cho cô: “Để em có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thu-tinh-khong-ten-manh-ngu-nguyet/2842169/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.