Trên đường về nhà, mẹ dẫn anh đi chợ mua rau. Nơi đây vẫn y như trong ký ức của anh, thị trấn nhỏ này dường như mười năm qua chẳng có gì thay đổi.
“Ôi chao, Tiểu Đường khỏi bệnh rồi sao?”
“Cuối cùng con cũng khỏe lại, ba mẹ con lo lắng lắm đấy.”
“Tôi biết ngay Tiểu Đường sẽ khỏi mà, ba mẹ cậu chăm sóc cậu tận tình như vậy cơ mà.”
Đường Quân bước theo sau mẹ nhưng trong lòng lại ngổn ngang khó xử. Ở thị trấn nhỏ này, một nhà gặp chuyện, cả thị trấn đều biết.
Anh tỉnh dậy, cảm thấy mình hoàn toàn bình thường, nhưng trong mắt người khác, anh vẫn là người bị bệnh tâm thần.
Ở nhà được một thời gian, anh muốn ra ngoài tìm việc làm. Dù gì cũng đã ngoài ba mươi, chẳng thể cứ ở nhà ăn bám mãi. Ba anh dù đã lớn tuổi nhưng vẫn phải đi làm mỗi ngày.
Mẹ không phản đối chuyện anh tìm việc, nhưng bà bảo rằng anh nên chờ thêm chút nữa. Vị bác sĩ điều trị cho anh sắp tới thăm khám lại, nếu mọi thứ ổn thì hãy đi làm.
Đường Quân không có ý kiến gì. Dù bản thân không cảm thấy gì bất thường, nhưng nghĩ lại mình từng mắc bệnh, anh hiểu ba mẹ lo anh ra ngoài sẽ gặp phiền phức.
Điều làm anh không ngờ nhất chính là mình lại mắc căn bệnh này chỉ vì khởi nghiệp thất bại. Anh luôn nghĩ rằng bản thân vốn là một người rất lý trí và sáng suốt.
Sau khi rửa mặt xong, Đường Quân trở lại phòng, nhìn thấy mẹ đang loay hoay gì đó trên bàn sách của anh.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuoc-hay-bach-lo-vi-song/2864280/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.