Khương Tích đã vui vẻ suốt cả tuần, thậm chí cả những ngày mưa cũng nằm úp sấp bên bệ cửa sổ, háo hức chờ đợi buổi chiều thứ Bảy đến.
Ngày đó cuối cùng cũng tới. Cô cẩn thận chải tóc, thay một chiếc váy dài xinh đẹp.
A Vũ và A Văn bế cô đến phòng vẽ.
Cô chờ đợi, tim đập nhanh không ngừng. Nhanh đến mức cô tự hỏi liệu mình có bị bệnh không, và tự hỏi liệu trước đây cô đã từng cảm nhận được nhịp tim của mình chưa.
Ánh nắng chói chang buổi trưa leo lên mu bàn chân cô, rất ấm áp.
Cô cúi đầu, nhìn thấy chân trái của mình. Không có bàn chân trái. Bắp chân bị khuyết mất một đoạn nhỏ, phần cuối là một khối thịt tròn dẹt, rất xấu xí. Nửa còn lại của bắp chân thì đúng nghĩa là da bọc xương.
Thật xấu xí.
Cô vừa lấy tấm chăn nhỏ đắp lên thì "cốc cốc cốc", có người khẽ gõ cửa.
Cô căng thẳng đến mức lưng đổ mồ hôi lạnh.
Tưởng rằng anh sẽ trực tiếp đẩy cửa đi vào, nhưng người đó lại gõ thêm một lần nữa, rất nhẹ: "Cốc cốc cốc".
Khương Tích như có linh cảm, lòng khẽ chùng xuống, nhưng vẫn ôm hy vọng nói: "Mời vào."
Cánh cửa mở ra, quả nhiên không phải Hứa Thành.
Đó là một chàng trai trạc tuổi anh. Ánh sáng trong mắt cô vụt tắt.
Chàng trai đứng ở cửa, không đợi được chỉ dẫn thêm của cô, ngập ngừng một lúc mới cẩn thận bước vào.
Khương Tích cảm thấy ánh nắng quá nóng, khiến người ta uể oải.
Người đó im lặng ngồi trước mặt cô. Cô chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/thuyen-cua-tay-giang-cuu-nguyet-hi/3003036/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.