Diệp Cửu tỉnh lại ở Quy Nhất Tông.
Hắn và trọng kiếm là thứ duy nhất còn lại của Diệp gia, khung sáo đã bị Vệ Từ lấy đi lúc hắn đang hôn mê.
Hắn đánh đổ toàn bộ thuốc trị thương xuống đất, rít lên với Vệ Từ: “Nhà ta đã không còn, người thân của ta cũng đã mất, đó là kỷ vật duy nhất mẫu thân để lại cho ta, thế mà cô lại đi phá hủy nó!”
Vệ Từ ngồi xổm xuống nhặt mảnh vỡ nhỏ, bị đứt tay cũng trầm mặc không nói. Diệp Cửu vừa đau lòng vừa tức giận, kéo tới cơ thể tổn thương nặng nề mới khỏi băng bó vết thương cho nàng.
Thật ra hắn không hề trách nàng. Đêm đó nếu không có nàng hắn đã sớm mất mạng. Ngay từ đầu nàng ở bên cạnh hắn là vì khung sáo, mục đích của nàng vẫn là tiêu hủy khung sáo, bây giờ có cơ hội đương nhiên sẽ không bỏ qua.
“Huyên ngọc và khung sáo đều bị hủy rồi sao?”
Nàng cúi đầu: “Ừ, tông chủ đã giúp tôi xử lý.”
Hắn hừ một tiếng: “Cuối cùng cô cũng không cần lo lắng cho tính mạnh của mình nữa rồi.”
Nàng vẫn không nói lời nào, một lúc lâu sau, đột nhiên đứng dậy ôm lấy hắn. Đây là Vệ Từ hắn quen thuộc, không biết khó chịu, không biết tức giận, dịu dàng như nước, ấm áp như ánh dương: “Xin lỗi. Diệp Cửu, tôi sẽ luôn ở bên cạnh huynh.”
Trời cao cướp đi nhà của hắn, nhưng lại cho hắn một cô nương tốt đẹp như thế.
Nhưng không phải vì thế mà hắn quên đi mối thù diệt môn kia, hắn vĩnh viễn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tiem-tra-vong-xuyen/2374839/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.