Lúc Thanh Viễn ôm nàng xuống đến đáy vực nàng đã trật khớp chân, quần áo đỏ cũng bị bụi gai vách đá đâm rách, hắn nhìn dáng vẻ chật vật của nàng, mặt mày hình như có vẻ cười, ngồi xổm xuống trước mặt nàng.
"Đi lên."
Nàng nằm ở sau lưng của hắn, ôm thật chặt cổ, thổi vào lỗ tai hắn: "Đại sư, nam nữ thụ thụ bất thân đấy."
Vừa mới nói xong, bị hắn ném bẹp một cái xuống, ngã đến mức khiến nàng nhe răng trợn mắt, tức miệng mắng to: "Thanh Viễn ngươi làm cái gì thế! Đau chết ta rồi!"
Mặt mày hắn lãnh đạm như núi xa, từ trên cao nhìn xuống quan sát nàng: "Cô còn ồn ào nữa không?"
Nàng giận dữ quay đầu, khóe mắt lại liếc thấy hắn xoay người muốn đi, chỉ đành kêu to không có tiền đồ: "Không ồn không ồn nữa, huynh đừng đi mà!"
Lưng hắn rộng rãi ấm áp, lần này nàng rốt cục cũng nghỉ ngơi, gối đầu lên vai hắn, dường như cảm nhận được hắn hơi khóe môi.
Đại phu dặn nàng bảy ngày không thể xuống giường, sợ sẽ làm tổn thương đến gân cốt. Xưa nay nàng là người không an phận, nghỉ ngơi được nửa ngày đã ngồi không yên, ném cái gối lên người Thanh Viễn đang tĩnh tọa trên ghế, ánh mắt lạnh lùng chiếu tới nhìn hắn, làm ra bộ dạng ấm ức: "Tôi đói rồi. Nghe nói bánh bao tôm nõn ở đây ăn rất ngon, huynh đi mua cho ta vài cái đi."
Hắn nhìn nàng hơn nửa ngày: "Cô để cho một kẻ xuất gia như tôi đi mua bánh bao thịt?"
Nàng làm bộ làm tịch thở dài:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tiem-tra-vong-xuyen/2374906/quyen-10-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.