Lâm U tiểu gia bị vàng bạc và kim cương trên đất chiếu đau đến độ thiếu chút mù mắt mèo rồi.
Mới vừa chớp mắt lúc trước thôi, đi cùng với chủ nhân mắt mù nhà cậu mà không ngừng xoắn xuýt, trong đầu tràn ngập ý nghĩ ‘tôi nói dù trời có sập cũng có người muốn hãm hại chúng tôi sao’? Mà giờ vừa xuống đã thấy châu báu, dưới bóng cây bên cạnh là mười con chuột đang dàn hàng, trong chút chốc liền hiểu rõ mọi chuyện.
“A ha ha ha! Ha ha ha ha!” Linh miêu cười lớn trực tiếp chạy đến trước mặt tiểu đội chuột nhỏ số một: “Mấy thứ đồ này là tụi bây vận chuyển từ nhà dì Trịnh tới đây sao?”
Dẫn đầu tiểu đội một là chuột lão đại, nó có chút không hiểu vị vua mèo đang đứng trước mắt nó đang quá vui hay là bị kích thích nữa, nhưng nghĩ lại trong cái hiểm có cái ăn! Vì thế liền gật đầu, chi chi chi chi vài tiếng.
【Chúng tôi đem mấy thứ lớn nhất, sáng nhất, không đựng trong lồng thủy tinh mang hết về đây rồi, ngài cảm thấy thế sao? Những thứ này có thể xem là thành quả của chúng tôi không? Có thể thêm mấy cái đùi gà được không? 】
Trong lòng chuột lão đại lo lắng không yên, nhưng nó vẫn quyết định rồi, nếu như vua mèo không chịu, nó nhất định phải vì đàn em của mình mà tiếp tục cố gắng! Cũng bởi vì, nó nghe nói con người rất xem trọng mấy thứ đồ tỏa sáng lấp lánh này mà!
Vua mèo Lâm U cũng không làm chuột lão đại phải thất vọng nhiều. Lập tức nhe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-gia-vo-xu-bat-tai/1636302/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.