Ánh trăng rất đẹp, mọi vẻ đẹp dường như đều rót hết vào trong nước suối.
Nước chảy róc rách, Chu Lạc cởi hết quần áo, chỉ mặc một chiếc quần đùi, cảm thấy cái lạnh xuyên da thịt, lại bắt đầu lo lắng cho cô:"Em vẫn thường đến đây theo thói quen, nếu chị cảm thấy không..."
Nam Nhã bắt đầu cởi quần áo thay cho câu trả lời.
Cô cởi chiếc sườn xám ra, tháo bỏ đồ trang sức dùng hàng ngày. Thân thể trắng nõn, trần trụi hiện ra trước mắt Chu Lạc. Cậu bất ngờ, ngây người sững sờ nhìn cô.
Nam Nhã trần truồng bước vào trong dòng nước, giống như nữ thần Venus trong tranh sơn dầu bước ra.
Cô ngâm mình trong nước, mái tóc dài tản ra, trong dòng nước chảy róc rách, thân hình lõa thể của cô cân xứng thon dài, trắng đến mức không thể tin được, như trăng rằm soi bóng trong nước.
Chu Lạc theo sát phía sau, suối nước lạnh buốt thấu xương, trong nháy mắt gió núi đã làm đông cứng cả người cậu, hàm răng Chu Lạc va vào nhau cầm cập, hai chân run rẩy. Cắn chặt răng cậu nhanh chóng bước vào trong nước, dường như có nghìn cây kim đang đâm vào xương cốt cậu.
Những khi hai người từ từ bơi ra giữa dòng suối, cái lạnh dần với đi, làn nước như ấm lên, mát lạnh lại ngọt ngào khiến cho người ngâm mình trong đó cũng quên mất mọi sự hỗn loạn của thế tục, chỉ còn sự bình yên.
Nam Nhã bơi một hồi, đến chỗ nước cạn, cô thả mình trôi theo dòng nước, nhắm mắt lại, nước chảy cọ rửa thân thể của cô. Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-nam-phong/279849/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.