Sau khi dịch chuyển đến nơi vắng vẻ, Tô Chước tháo mặt nạ xuống.
Cung Hà liếc nhìn bọn họ một cái, cầm lấy chiếc mặt nạ trên mặt Mục Dự Chu, tò mò lật qua lật lại: “Thứ này cũng không tệ, còn có thể ngăn cách thần thức, lấy ở đâu vậy?”
Mục Dự Chu đáp: “Của Tiểu Cửu.”
Cung Hà và Diêm Nguy Nhiên lập tức nhìn về phía Tô Chước với vẻ bất ngờ.
Trang bị đầy đủ như vậy, nói là hành động bất chợt cũng chẳng ai tin.
Tô Chước lấy ra một nắm mặt nạ đưa cho họ xem: “Trước đây Tam sư huynh có dạy trận pháp cho muội, lúc rảnh rỗi không có gì làm muội nghịch thử.”
Bản thân những chiếc mặt nạ này vốn là đồ thủ công mua từ đâu đó do kiếm thị tìm về. Nàng chỉ khắc thêm vài trận pháp cỡ nhỏ lên đó mà thôi.
Diêm Nguy Nhiên lập tức chọn một chiếc mặt nạ hình khỉ yêu với hàm răng nanh sắc nhọn: “Cái này được đấy.”
Đủ dữ tợn.
Tô Chước phân phát mặt nạ cho các sư huynh: “Sau này có cơ hội cướp bóc thì dùng.”
Mục Dự Chu gật đầu đồng tình: “Tác phong của Tiểu Cửu có hơi giống với phong cách của Ngũ sư huynh.”
Còn chu toàn hơn cả bọn họ.
Dù giữa chừng xảy ra chút sự cố khiến cả thành náo loạn nhưng có Ngũ sư huynh ra mặt giải quyết, mấy người bọn họ cũng nhanh chóng quên mất chuyện này.
Điểm đến của truyền tống trận nằm ở gần Vô Gian Lâu.
Trong Vương thành Phụng Châu, số tòa nhà cao không nhiều nhưng tòa kiến trúc nổi bật nhất khu vực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-su-muoi-co-chut-buong-xuoi-nhung-khong-nhieu-lam/2770305/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.