Phó thái y châm cứu cho Diêu Hỉ đang hôn mê xong mới nói với Thái Hậu nương nương: "Sáng mai Diêu cô nương sẽ tỉnh lại, vi thần kê một vài phương thuốc bổ khí huyết, dưỡng bệnh hai ngày là không sao."
"Sau này thái y vẫn gọi nàng ấy là Diêu công công đi. Chuyện Diêu Hỉ là nữ tử, ngươi và ai gia biết thôi là được." Vạn Tất nhìn Diêu Hỉ đang ngủ say rồi nói.
"Vâng. Vậy vi thần đi về trước?" Phó thái y thu dọn đồ đạc trong rương thuốc, rồi cáo lui với Thái Hậu nương nương.
Phó thái y đi rồi, biểu cảm của Vạn Tất ngưng trọng, nàng ngồi xuống chiếc ghế trước giường. Đối với chuyện vì sao Diêu Hỉ là một cô nương mà lại vào cung, trong lòng Vạn Tất vẫn không có đáp án. Diêu Hỉ từng nói khi còn bé nàng ấy đã bị bọn buôn người bắt đi, lẽ ra bán nữ tử vào lầu xanh sẽ có lời hơn bán vào cung làm thái giám nhiều chứ.
Chuyện này phải điều tra cho kỹ càng.
Nàng tin tưởng Diêu Hỉ không phải người có mưu đồ, nếu không nàng ấy sẽ không liều chết cứu nàng, còn cứu tận hai lần. Nhưng giữ một người không biết nền tảng như vậy ở bên cạnh, trong lòng nàng vẫn luôn không yên ổn, huống chi nha đầu không biết nền tảng này còn là "Nam sủng" của nàng.
Nàng cho rằng vết thương phía dưới của Diêu Hỉ chỉ cần động một chút là sẽ nứt ra, nên nàng mới hoàn toàn không dám đụng vào nàng ấy, thậm chí còn sinh lòng sợ hãi chán ghét. Nàng chán ghét thái giám, sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815423/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.