Không khí trong noãn các bi thương giống như nhà có tang.
Diêu Hỉ sắp nghênh đón lần thứ ba ly biệt, nàng nhìn đống bảo bối đang nằm lặng im trên bàn, chúng là những bảo bối mà dù nàng mệt chết cũng phải tự tay ôm về, có khổ cũng không nói nên lời, có nước mắt cũng không thể chảy ra.
Diêu Hỉ vốn đang vui vẻ muốn chết. Thái Hậu nương nương bình tĩnh tiếp nhận sự thật nàng là nữ tử, rất bình tĩnh rất bình tĩnh, không có một chút trách cứ nào. Nương nương cũng không truy hỏi bất kỳ chuyện gì, chỉ nói chuyện đã qua thì cứ để nó trôi qua, không cần nhắc lại. Nương nương còn nói ngài ấy không chỉ thích mà còn yêu nàng, nói sau này sẽ không ai có thể làm tổn thương nàng được nữa.
Tất cả mọi chuyện đều hoàn mỹ như vậy!
Mãi đến khi bản tính keo kiệt của nương nương lại trồi lên, muốn tịch thu hết phần thưởng mà nàng mất hơn nửa ngày mới có được. Trước đó sự vui vẻ là thuần túy, bây giờ sự vui vẻ lại có thêm rất nhiều cảm xúc khác. Ví như đau lòng và không cam lòng.
Thật ra đi theo Thái Hậu nương nương nàng không thiếu thứ gì cả, chi phí ăn mặc đều ở mức cao nhất trong thiên hạ. Nương nương chỉ keo kiệt với nàng về vấn đề vàng bạc, nhưng đồ dùng vật dụng thì chưa bao giờ cắt bớt đãi ngộ của nàng. Nàng đã định sẽ sống lâu dài ở trong cung, lại có Thái Hậu nương nương làm chỗ dựa, thật sự không có lúc nào phải dùng đến bạc.
Nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815463/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.