Diêu Hỉ vùi đầu vào lòng Thái Hậu nương nương, đôi tay vòng qua eo của Thái Hậu, với tới sau lưng rồi nắm chặt lại với nhau, dùng hết sức ôm chặt lấy Thái Hậu.
Nàng vui vẻ vì cuối cùng mình cũng được trở về bên cạnh nương nương, nhưng cũng lo lắng nương nương đã thay lòng. Trước mắt có nhiều công tử tuấn mỹ muôn hình muôn vẻ như vậy đang chờ nương nương hái đấy! Hừ. Nương nương thật sự không thể nhịn nổi sao?
Vạn Tất bị Diêu Hỉ siết chặt nên hơi đau, nhưng nàng cắn răng không nói gì cả, nha đầu ôm nàng chặt như vậy hiển nhiên là vì sợ mất nàng. Mãi đến khi đứa nhóc trong lòng nàng bắt đầu khóc rưng rức, Vạn Tất mới hoảng sợ. Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Diêu Hỉ, thấp giọng hỏi nhỏ bên tai nàng ấy: "Có phải ngươi cho rằng sẽ không được gặp lại ai gia nữa đúng không? Nên mới uất ức thành như vậy."
Diêu Hỉ lắc đầu.
Nàng không sợ hãi sẽ không gặp được Thái Hậu nương nương nữa, dù sao bất luận như thế nào nàng cũng sẽ nghĩ cách trở về. Nhưng điều khiến nàng vẫn luôn lo lắng là mình trở về quá muộn, trái tim của nương nương đã không còn hướng về nàng nữa. Nàng mới rời cung khoảng hai ba ngày, nhưng nàng cũng đã dùng toàn bộ sức lực để nhanh chóng chạy về, vậy mà nương nương đã bắt đầu tìm kiếm người mới thay thế nàng rồi.
Sở dĩ nàng đau khổ như vậy, là vì nàng đột nhiên phát hiện ra ở trong lòng nương nương, nàng không phải là người không thể thay thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815473/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.