Minh Thành Đế nhịn đau, hắn không muốn mọi người xông lên hộ giá, có điều linh quang của hắn chợt lóe, hắn muốn nhân cơ hội này dò hỏi thái độ của Tôn Nghiên. Nếu Tôn Nghiên cam chịu thậm chí đồng ý thì đương nhiên là tốt, nếu nàng ấy không muốn cũng không sao. Chỉ đáng thương cho cánh tay trật khớp của hắn......
A! Đau quá! Hắn rất muốn truyền thái y!
Tôn Nghiên đang nổi nóng nên mới động tay động chân với Minh Thành Đế. Không hỏi mà cưới và cưỡng đoạt dân nữ thì có gì khác nhau? Nàng vốn định một mình trở về đất phong, nhưng chỉ cần hoàng đế không quấy rầy quá đáng, nàng ở trong cung cùng biểu tỷ và Diêu tỷ tỷ thêm một khoảng thời gian cũng không sao. Nhưng ai biết hoàng đế thường xuyên triệu nàng đến Càn Thanh cung nói chuyện đã đành, lúc nãy lại còn mặt dày vô sỉ mà nói với Thái Hậu nương nương muốn phong nàng làm phi tử.
Những chuyện có thể hủy hoại cả đời người ta cũng có thể tùy tiện nói như vậy sao?
"Ta có nói mấy câu muốn nói với Hoàng Thượng nói, xin Hoàng Thượng cho các công công lui ra ngoài hết đi!" Tôn Nghiên chờ đến khi tâm tình bình phục một chút mới ngồi lên trên ghế, nàng hờ hững nhìn Minh Thành Đế rồi nói. Nàng thật sự không muốn tiếp tục dây dưa với hoàng đế nữa, lần trước khi nàng nói chuyện ở Càn Thanh cung đã bị Tào Việt Tào đại nhân bước vào bẩm báo làm cắt ngang câu chuyện, lần này bất luận như thế nào, nàng cũng phải nói rõ ràng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/1815519/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.