Những mùa Trung Thu cũ, Minh Thành Đế có bận đến đâu cũng sẽ đến Ninh An Cung ở bên Vạn Tất.
Không phải là trong cung không có gia yến trung thu, chỉ là Vạn Tất chưa bao giờ đi đến đó, đối với người không cha không mẹ không con cái như Vạn Tất mà nói, trung thu chẳng phải ngày hội gì cả. Những năm qua, hắn đón trung thu cùng Vạn Tất là vì hắn đồng cảm và thương tiếc cho nàng ấy.
Năm nay thì không giống vậy. Năm nay hắn khống đến gia yến trung thu trong cung, chuyện thái giám giả đã trôi qua một khoảng thời gian, nhưng chuyện này vẫn luôn nghẹn ở trong lòng hắn, vĩnh viễn không biến mất.
Hắn đến Ninh An Cung, mới được xây mới xong, muốn trò chuyện với Vạn Tất, kết quả người của Ninh An Cung lại nói Thái Hậu không ở đây, sau một hồi liên tục ép hỏi, hắn mới hỏi ra được Thái Hậu đã lén đến Diêu gia tìm Diêu Hỉ.
Minh Thành Đế rất mất mát. Hắn thiếu chút nữa đã quên, Vạn Tất đã không còn là người cô đơn lẻ bóng. Hắn đứng ở cửa Ninh An Cung một hồi lâu, nhìn cung điện yên tĩnh không một bóng người, nghe tiếng ồn ào náo nhiệt của gia yến nơi phương xa, hắn thở dài nói với Đường Hoài Lễ bên cạnh: "Hôm nay là đêm đoàn viên, ngươi đến ở cùng Nguyên Thiến cô cô đi!"
"Vậy Hoàng Thượng thì sao?" Đường Hoài Lễ đương nhiên muốn đi tìm Nguyên Thiến, nhưng hắn lại không yên lòng Hoàng Thượng.
"Trẫm đến cung của Long Nghi ngồi một lát." Minh Thành Đế thấp giọng nói. Nghe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thai-giam-cua-yeu-hau/305816/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.