Tôi bị bộ dáng đáng thương của nó thổi bay mất cơn giận, lại thấy nó bị hù đến phát hoảng, thế là chẳng muốn giảng lí lẽ cho nó nữa.
Nhìn đồng hồ treo tường chỉ mới hơn ba giờ, tôi đứng dậy đến bên người nó hỏi: “Thời gian còn sớm, em còn muốn ngủ tiếp không —— ý anh là “điều dưỡng thân thể” ấy?”
Nó ngẩng đầu, nhìn tôi với đôi mắt ướt sũng.
Phải công nhận là, hình dáng con người của nó thật sự rất đẹp. Có lẽ do đã tham khảo qua tôi, màu da của nó là màu trắng ngần của người châu Á, tóc đen khoẻ mạnh, gương mặt nhỏ, đôi mắt to, thoạt nhìn điềm đạm đáng yêu.
Nó túm chăn đứng lên, thấp hơn tôi nửa cái đầu. Một cánh tay mảnh khảnh trắng nõn vươn ra khỏi chăn, nắm lấy góc áo ngủ của tôi: “Trần… Anh không giận ư?”
Tôi mỉm cười xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại của nó: “Em biết sai là tốt rồi, anh giận làm chi nữa.”
Nó nâng mắt lên, hàng mi thật dài khẽ chớp như chiếc quạt nhỏ: “Anh là người tốt…”
Tôi hơi bị choáng một chút, cảm thấy một loại điện giật rất nhỏ len lỏi trong thân thể. Trời ạ… Thì ra “tia nhìn điện giật” kiểu này là có thật a…
Dụng cụ biến hình chưa đủ năng lượng, nó cầm rau câu nhìn tôi tha thiết.
“Không biến về được à?”
Nó cắn môi dưới, gật đầu.
Tôi nhìn chiếc ghế sô pha chật hẹp, thở dài, ngoắc nó ý bảo theo tôi vào phòng ngủ.
“Em ngủ ở đây đi.” Tôi vỗ vỗ bên giường, sau đó tìm thêm chăn trong tủ.
“Thế…”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tieu-thu-rau-cau-nha-toi/74728/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.